Search This Blog

Thursday, July 11, 2019

HOA NỞ MUỘN



                                                  HOA NỞ MUỘN
                                                       Truyện ngắn
    Chị bật khóc ngay trên bàn mổ khi nghe tiếng con oa oa cất tiếng khóc chào đời. Tiếng cô hộ lý reo to:
   - Con trai, nặng ba kí hai, khỏe mạnh nhé. Tốt rồi !
   Chị chỉ nghe được có vậy, chị cảm thấy sung sướng tuột cùng và rồi chị lịm đi  trong cảm giác hạnh phúc ngập tràn, chị không biết chuyện gì xảy ra sau đó nữa.
   Chị tỉnh dậy đã thấy mẹ ngồi ngay bên đầu giường. Chị đưa mắt nhìn quanh căn phòng trắng toát một màu. Thấy chị đã tỉnh, mẹ chị cúi sát xuống mặt chị và nói:
   - Mẹ tròn con vuông, an toàn cả rồi, đấy con xem mặt thằng cu đi. – Vừa nói bà vừa mở lớp tã để lộ rõ khuôn mặt đỏ hỏn của con trai chị.
   Chị xoay người lại phía con, chị nhìn con lần đầu tiên, hình hài bé nhỏ, cặp mi dài đen nhánh, sống mũi cao, cái miệng nhỏ xinh và cái lưỡi cứ đẩy ra, đẩy vào, tóm tém trông thật ngộ nghĩnh. Chị cảm nhận đứa con đúng như một thiên thần vậy. Nước mắt chị lại trào ra xối xả, chị khóc vì hạnh phúc, vì yêu thương và cũng vì tủi phận! Chị choàng tay khẽ ôm lấy cái hình hài bé bỏng của con, chị như muốn truyền hết tình yêu và hơi ấm cho con. Thấy chị khóc, mẹ chị dịu dàng:
   - Thôi khóc gì nữa, đúng ý nguyện của con rồi, con trai, khỏe mạnh, tiếng khóc oa oa đến là to, các cô hộ lý cũng bảo cu cậu gào to quá cơ !
   Chị sinh con khi đã 40 tuổi, để an toàn nên bác sỹ quyết định mổ cho chị. Sau sinh do thể lực yếu chị phải nằm lại viện 10 ngày cho lành vết mổ mới ra viện. Những ngày nằm viện ngoài bố mẹ đẻ ra chị còn được các bạn dạy cùng trường thường xuyên lui tới chăm sóc và giúp đỡ. Chị cảm thấy mình hạnh phúc vô cùng. Bởi cuối cùng hành trình tìm con của chị cũng đã thành công !
    … Chị lấy chồng muộn năm đó chị đã 30 tuổi. Mặc dù lấy nhau muộn nhưng hai vợ chồng rất yêu thương nhau. Điều mong mỏi duy nhất của gia đình chồng khi ấy là chị nhanh chóng sinh con. Nhưng cũng phải 1 năm sau chị mới có tin vui. Khi biết vợ có thai, chồng chị và mọi người đều rất vui mừng. Thai được 2 tháng anh nghỉ việc cơ quan đưa chị về viện tỉnh khám thai. Và chị choáng váng khi bác sỹ thông báo thái đã chết lưu. Nghe tin dữ, chị ngất đi…khi ra viện về nhà, chồng chị vỗ về an ủi:
   - Thôi em đừng buồn nữa, đằng nào thì cũng vậy rồi. Em ráng lên chút nữa rồi mình sẽ có con trở lại ngay thôi.
   Bố mẹ hai bên nội ngoại đều hết sức chăm lo cho chị, họ bắt cả hai vợ chồng đi cắt thuốc bắc về uống. Ba tháng sau tin vui lại đến. Mọi người nhắc chị đi lại nhẹ nhàng và hết sức giữ gìn, chồng chị đến trường xin cho chị nghỉ dạy không lương để dưỡng thai, tới tuần thứ 10 hai vợ chồng đi khám theo lịch hẹn. Chị ngất lịm ngay trên bàn khám vì bác sỹ nói “thai ngừng hoạt động”. Chồng chị không tin và đưa chị đi tới 5 cơ sở siêu âm khác nữa để khám nhưng cuối cùng kết quả vẫn đúng như vậy. Hai vợ chồng về mà không ai nói với ai một lời nào. Anh tiếp tục đưa chị đến một ông lang nổi tiếng trong vùng xem có thể cứu vãn được chăng. Thuốc được bốc, thêm một tuần nữa chị uống thuốc rồi hai người lại đưa nhau đến viện. Lần này bác sỹ phải đưa chị nhập viện ngay để lấy thai đã chết lưu hơn tuần trước ra ! Chị nhìn chồng chết lặng vì thương anh. Nhìn khuôn mặt bơ phờ và vạt râu dài lởm chởm của anh chị không cầm được nước mắt. Dù chị là người chịu bao đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần hơn anh rất nhiều. Chị thổn thức nói:
  - Anh ơi ! Em biết làm sao đây ? Em đã cẩn thận hết sức rồi ! Em có tội với anh và bố mẹ! Em không thiết sống nữa!
   - Sao em lại nói thế, anh và mọi người không ai trách em cả! Bởi em đâu có tội gì? Anh thương em nhiều, em hãy cố lên rồi chúng mình sẽ có con em ạ!
    Anh nói và ôm chị vào lòng rất chặt. Chị cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực anh truyền sang chị. Chị vùi đầu vào ngực anh òa khóc nức nở như để xua đi mọi phiền muội và lấy thêm nghị lực cho bản thân mình. Thời gian ấy anh luôn an ủi động viên chị rất nhiều. Chị cũng phần nào nguôi ngoai và vững tin hơn.
   Hai tháng sau chị tự tìm đến khoa hiếm muộn của bệnh viện phụ sản trung ương. Chị được chuyên gia tư vấn rất kỹ càng. Và từ đó vợ chồng chị bắt đầu hành trình đi tìm con bằng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm. Nghe các chuyên gia tư vấn, hai vợ chồng đã xác định đây là một cuộc hành trình lâu dài đòi hỏi phải kiên trì mà tỷ lệ thành công thì không ai có thể nói trước được điều gì. Chị vốn là một phụ nữ yếu đuối, lần đầu tiên bước vào căn phòng trắng lạnh toát với hàng lô các dụng cụ y tế khiến chị sợ hãi vô cùng. Đau lắm, nhưng cứ nghĩ đến niềm hạnh phúc có con và nhất là nghĩ đến khuôn mặt rạng rỡ của chồng, của bố mẹ hai nhà, chị lại cắn răng chịu đựng tất thảy mọi đau đớn. Sau những thủ thuật chuyên môn như vậy lại là những ngày nôn nao chờ đợi tin của bệnh viện thông báo về số lượng phôi. Rồi tin vui cũng tới, viện thông báo được 8 phôi tốt, hai vợ chồng vui mừng khôn tả sau hai lần chuyển phôi an toàn. Được hai tuần chị lại cùng chồng đưa nhau đến viện thử “beta” và kết quả thất bại ! Thương vợ anh chỉ biết động viên an ủi vợ gắng lên. Và rồi chị lại đến viện lần hai…thứ ba… tất cả 12 lần trong vòng 4 năm chị không còn nhớ nổi chị đã phải chịu đựng bao nhiêu mũi kim tiêm xuyên quanh rốn cho mỗi lần kích trứng! Chị vốn sợ tiêm từ bé, mỗi khi ốm đau bị tiêm là chị khóc thét, nhiều khi sợ hãi khiến chị ngất lịm. Vậy mà giờ đây chị đâm “nghiện” luôn kim tiêm. Chị đón nhận những mũi kim xuyên tháu thịt da với niềm hy vọng và tình yêu lớn lao dành cho chồng và những người thân của mình. Vì vậy chị không còn thấy đau và sợ nữa! Hẳn ai cũng như chị đều có suy nghĩ: “có bệnh thì vái tứ phương, biết đâu gặp thầy, gặp thuốc” vậy là anh chị cứ nghe nói ông lang nào hay, thầy thuốc nào giỏi là đều tìm đến không quản đường xa, tốn kém không biết bao nhiêu là tiền bạc, hàng trăm thang thuốc chị và anh đã uống trong hơn 8 năm trời ròng rã. Tiền nong tích cóp cạn dần vậy mà chị vẫn chưa thể có con. Đêm đêm nằm bên chồng nghe anh thở dài, chị lại cố nén nước mắt để khỏi bật thành tiếng khóc. Mặc dù vậy chị vẫn chưa hết hy vọng. Chị vẫn cố gắng giữ sức khỏe để tiếp tục cuộc hành trình tìm con của mình. Tình cảm của hai vợ chồng sau 9 năm trời cũng ngày một rệu rã. Chị nhớ không sai, 3 năm gần đây hai vợ chồng ngủ cùng nhau cũng chỉ chưa đầy một tháng ! Chị cũng rất nhớ cái cảm giác thời gian đầu không có anh chị khó ngủ khủng khiếp… Cả đêm trằn trọc, tự dằn vặt bản thân, tự trách mình rồi lại khóc…Anh thường xuyên bỏ nhà đi. Có đêm chị ngồi im lặng trong bóng tối bên hiên nhà, mặc cho lũ muỗn đốt khắp người, chị chờ anh về ! Anh hay đi về khuya, có hôm mãi hơn 1 giờ sáng mới về, và có nhiều lần anh say không còn biết trời đất là gì nữa. Dìu anh vào giường và chị gục xuống khóc nấc bên anh, vừa giận, lại vừa thương! Chị không còn nhớ bao lần như thế nữa !… Cứ vậy lâu rồi chị cũng quen với sự thiếu vắng của anh trong giường ngủ của mình. Anh đã bỏ cuộc ! Duy có chị vẫn âm thầm trong hành trình của mình với những tia hy vọng về những thành tựu tiến bộ mới của y khoa! Hàng đêm chị vẫn thầm khấn tổ tiên phù hộ cho chị. Chị xin đi dạy học trở lại. Có việc làm và có thêm bạn bè, chị có thêm những nguồn động viên mới. Nhưng sức chịu đựng của con người cũng chỉ có giới hạn. Chị xin phép gia đình chồng để về nhà bố mẹ đẻ. Và cuộc tình của chị cũng đã đến chặng cuối. Chị tự nguyện dừng cuộc hôn nhân vì không sinh được con cho anh. Những tuần lễ đầu về nhà bố mẹ đẻ, sau khi dạy học xong theo thói quen chị cứ đi về hướng ngôi nhà mà hai vợ chồng đã gắn bó 9 năm qua. Khi tới cổng, chị mới giật mình nhận ra mình nhầm. Chị đưa mắt nhìn qua ô cửa sổ phòng ngủ rồi lặng lẽ quay trở về ! Chị nhớ anh, nhớ bố mẹ chồng và nhớ cả những thứ thân thuộc từ chiếc bàn ăn, chiếc tủ cuối giường, chiếc siêu nước, chiếc cốc pha café của anh… tất cả những thứ chị từng gắn bó, quen thuộc với chúng suốt 9 năm trời giờ đã không còn thuộc về chị nữa ! Chị gầy và hụt cân nhanh chóng. Mấy tháng sau anh tìm gặp chị và nói:
   - Anh muốn chúng mình bàn về việc ly hôn ! Em có ý kiến gì không?
   -  Em thấy không cần thiết phải bàn gì cả, anh cứ hoàn tất mọi thủ tục em sẽ ký.
   - Vậy em cứ chuẩn bị tinh thần để khi nào tòa gọi thì hai đứa cùng lên nhé! Em hãy hiểu và thông cảm cho anh!
    Chị nhìn anh gật đầu. Họ lặng lẽ chia tay nhau. Chị biết mình cũng không còn gì để níu kéo anh thêm được nữa! Một tháng sau hai người gặp nhau tại tòa. Chị nhìn anh, vẫn con người đó, khuôn mặt đó, dáng đi và giọng nói đó mà giờ bỗng nhiên trở nên xa lạ ! Chị muốn lại gần, muốn nắm lấy tay anh… mà không thể. Nhìn bộ véc anh mặc là chính chị mua tặng anh nhân dịp sinh nhật thứ 36 và cũng là năm thứ 5 chị làm vợ anh…ký ức cứ ùa về. Chị không khóc. Anh lo hết tiền dịch vụ án phí chị chỉ việc ký vào các giấy tờ đó. Người thụ lý lạnh lùng như một cỗ máy nhận hồ sơ của hai vợ chồng mà không hề có một lời khuyên hàn gắn. Chị cay đắng nhận cái kết cho một cuộc hôn nhân dài 9 năm trời mà giờ kết thúc chóng vánh chưa tới 20 phút. Chị đứng dậy mà đầu óc trống rỗng! Trời bỗng đổ mưa. Chị lê từng bước ra ngoài kệ cho mưa xối xả ướt hết áo quần, vài tiếng sau chị mới về được đến nhà! Mấy đứa bạn chờ chị ở nhà thấy chị về đều nhao nhao hỏi:
  - Thế tòa giải quyết thế nào? Anh ta bồi thường cho mày bao nhiêu?
   - Không bồi thường gì hết, mình không yêu cầu!
   - Ôi trời mày điên rồi !  9 năm tuổi trẻ mà mày chịu ra đi tay trắng thế ? Mày lãng phí lòng tốt thế sao ?
   - Thôi các cháu, để em nó nghỉ. Gia đình bác cũng đồng ý với quyết định của nó. Duyên phận không có đành chịu các cháu ạ ! – Mẹ chị ôm chị vào lòng thổn thức!
   Riêng anh ngay sau đó đã đón bạn gái nghe nói đã có thái 5 tháng về ở.
   Những ngày sau đó chị sống trong đau khổ, bố mẹ và bạn bè ra sức động viện, giúp đỡ chị và chị lại tiếp tục hành trình tìm con cho riêng mình. Lần thứ 13 chỉ sau 5 tháng ly hôn chị đã thụ tinh thành công.
    Giờ con trai chị đã được 8 tháng, nó đã lần giường tập đi cùng bà, thấy mẹ về nó ngồi thụp xuống sàn và bò nhanh ra theo mẹ. Miệng lắp bắp:
  - Mẹ… mẹ… !
   Chị bỏ vội cặp lên bàn và dang tay bế con lên, chị hôn lên má, lên trán con tới tấp và nựng con. Thằng bé ôm cổ mẹ nó thích thú cười sằc sặc sau những cái hôn của mẹ!
    Ngoài hiên nhà hoa cau cuối tháng tư bung nở, gió đưa hương thơm ngát. Loài hoa cau trắng tinh, nhỏ ly ti thường được ví như những cô gái quê e ấp, kín đáo và tinh tế. Mùi hoa cau phảng phất, dịu dàng muộn màng nở cuối mùa xuân. Chị tự nhận đời chị cũng như những chùm hoa cau nở muộn. Tuy, muộn màng mà vẫn nồng nàn hương thơm hạnh phúc !
                                                                    Phố Đu ngày mưa – 11tháng 5/2019
                                                                      
                                                                             
     

CÔ YẾN


                                                           
                                                         CÔ YẾN

                                                                                             Truyện ngắn
Bà xuất hiện tại nhà chúng tôi đúng vào buổi sớm ngày giỗ lần thứ 8 của mẹ tôi. Bố tôi tỏ ra vồn vã, xen lẫn chút bối rối. Còn vợ chồng tôi tỏ ra lạnh nhạt và miễn cưỡng. Mặc dù vậy bà vẫn giúp bố con tôi nấu cỗ mà không hề tỏ thái độ gì. Phải công nhận bà nấu ăn rất khéo khiến vợ tôi vô cùng ngạc nhiên và thán phục. Khi buổi giỗ tan, khách khứa ra về hết bà giúp bố con tôi thu dọn bát đĩa gọn gàng. Lúc mọi việc đã xong bố bảo vợ chồng tôi : 
   - Hai con vào đây bố có chuyện muốn nói với các con. Tôi không mấy hào hứng nhưng vợ tôi đã kéo tay tôi và bảo nhỏ:
   - Thôi mình cứ vào nghe bố nói gì ? 
   Khi chúng tôi đã yên vị bố tôi liền nói: 
   - Các con thấy rồi đấy, mẹ mất đã 8 năm các con thì ở thành phố, cả năm mới đưa nhau về một hai lần. Bố cũng đã già cần có người bầu bạn. Cô Yến đây là giáo viên cấp 3 cũng đã nghỉ hưu nhà ngoài thị trấn. Chồng cô mất đã lâu, con gái cô là tiến sỹ lấy chồng và đang sinh sống ở bên Pháp, bố và cô quen nhau đã lâu lại cùng cảnh ngộ nên cảm thông với nhau. Bố muốn đón cô về chung sống để cùng trông nom nhau lúc tuổi già.
   Nghe vậy tôi không hề ngạc nhiên nhưng cũng chưa biết nói ra sao nên vẫn im lặng. Thấy chúng tôi không nói gì cô Yến lên tiếng:
  - Cô và bố các cháu quen nhau đã lâu. Cô không còn họ hàng thân thích gì. Cô thấy giữa hai người có chung hoàn cảnh nên muốn đến với nhau để đỡ đần nhau lúc già cả, khi đau yếu thế thôi chứ cô cũng không có ý lợi dụng gì. Cô có lương hưu, vậy nên cô sẽ không làm phiền gì đến các cháu đâu.
    Thực tình tôi không muốn hai người về ở với nhau nhưng thấy thái độ cũng như lời nói và nhất là những việc làm của cô suốt buổi sáng, lòng tôi bỗng trùng xuống. Tôi đưa mắt nhìn vợ như dò hỏi ý tứ thì gặp ánh mắt vợ cũng vừa liếc sang. Tuy chưa mấy đồng thuận nhưng rồi tôi cũng ngập ngừng lên tiếng : 
    - Bố và cô nói thế cũng thật khó cho chúng con. Nếu nói không đồng ý thì chúng con mang tội ích kỷ, mà nói đồng ý ngay thì e là hơi vội vã. Vợ chồng con cũng chỉ biết nói vậy thôi còn tùy bố và cô !
   Nghe tôi nói vậy bố tôi tỏ ra bối rối, mãi rồi ông cũng nói:
 - Bố và cô sẽ cố gắng không làm ảnh hưởng gì tới các con và các con yên tâm không phải lo lắng gì cho bố cả!
    Từ đó cô Yến dọn đến ở cùng bố tôi. Bố tôi mừng vô cùng. Cô Yến là người nề nếp và sống rất tình cảm. Thân hình mảnh mai, tuy đã 57 tuổi nhưng trông cô rất trẻ và xinh đẹp. Cô kém bố tôi 3 tuổi. Cô nấu ăn rất ngon. Mỗi lần vợ chồng tôi đưa con về chơi cô đều tự tay đi chợ mua sắm đồ ăn rồi về lại tự tay nấu nướng. Hẳn bố tôi đã kể cho cô biết những món ăn mà tôi thích như cá nấu măng chua, ốc đồng nấu chuối xanh…nên lần nào tôi về chơi cô cũng phóng xe ra mãi chợ thị trấn cách nhà 5 km để tìm mua những đồ tôi thích về nấu. Cứ thế từ những việc làm nhỏ như vậy cô dần chiếm được tình cảm của vợ chồng tôi.
   Công việc làm ăn của vợ chồng tôi cũng vô cùng thuận lợi. Tôi được thăng chức phó tổng giám đốc, còn vợ tôi lên trưởng phòng tài chính. Chúng tôi bận bịu công việc tối ngày, một năm cùng lắm cũng chỉ về nhà trong dịp giỗ mẹ tôi và dịp tết nguyên đán mà thôi. Có lần trên đường về vợ tôi bảo:
   - Công nhận bố có con mắt tinh đời thật đấy. Về già lại trở thành đức vua, có bà hoàng hậu xinh đẹp, đảm đang chăm sóc chu đáo. Nhà cửa lúc nào cũng được quét dọn, sạch bóng, phòng khách và phòng ngủ đều lắp điều hòa, rồi lắp mạng intenet, hai ông bà còn mua cả điện thoại thông minh dùng nữa, nghe nói toàn tiền của con cô Yến gửi cho cả đấy.
    Nghe vợ nói mà lòng tôi không khỏi áy náy và day dứt. Phải chăng lương tâm trong tôi đã thức tỉnh? Tôi tự đặt ra hàng trăm câu hỏi. Mình đã làm gì cho bố nhỉ? Bao năm bố vất vả làm lụng nuôi mình ăn học mình đã bao giờ quan tâm tới bố chưa? Sao mình ích kỷ thế ? Chưa kể nhiều khi bố ốm đau mình cũng chỉ gọi điện về hỏi qua quýt vài câu trấn an rồi thôi… Điều duy nhất khiến tôi thấy mình được an ủi đôi phần đó chính là việc đồng ý cho cô Yến về chung sống cùng bố. Bao năm bố sống độc thân giờ có người bạn tâm giao về chung sống, bố như trẻ lại vài tuổi. Cô Yến thích chơi hoa, nên mảnh vườn trước cửa ngoài mấy luống rau, cô dành một nửa trồng các loại hoa. Vì thế mảnh vườn nhỏ luôn rực rỡ sắc hoa… Tôi cứ nghĩ miên man, nửa tự trách mình, nửa thầm cảm ơn cô. Lần ấy tôi bàn với vợ:
- Hè này con gái đã vào cấp 3 rồi anh đã hứa sẽ cho con đi chơi một chuyến, hay là mình mời cả ông bà đi cùng, em nghĩ sao?
    Chỉ nghe vậy vợ tôi đã nhào đến ôm lấy cổ tôi rồi nói với giọng nũng nịu:
   - Sáng kiến hay! Vợ duyệt cả hai tay, hai chân luôn nha!
   - Để anh hỏi mấy cậu bạn bên công ty du lịch xem có tou nào hợp lý mình sẽ đi!
   - OK ! Vậy chồng lo chuyện chọn tou nha. Và nên thông báo sớm cho ông bà trước để họ biết còn chuẩn bị.
   - Tốt nhất để anh hỏi tou đã rồi về tận nhà mời ông bà. Người già cần trịnh trọng, bố thì còn dễ chứ cô Yến thì chưa biết thế nào đâu.
   - Vâng em hoàn toàn đồng ý. Chủ nhật này cả nhà mình về luôn.
     Chúng tôi lên kế hoạch cụ thể và chi tiết cho chuyến đi và có hai lựa chọn. Trước khi về, vợ tôi đi siêu thị chọn mua cho cô Yến 2 bộ áo dài. Còn bố tôi thì 2 bộ âu phục. Bữa cơm trưa ấy vui vô cùng. Bố tôi vừa nhâm nhi ly rượu vang tôi mang về vừa đọc cho mọi người nghe bài thơ mà ông vừa viết tối qua. Nhân lúc đang cao trào như vậy, tôi nháy mắt cho vợ. Vợ tôi đứng dậy trịnh trọng nói:
- Thưa bố mẹ ! Kể từ khi mẹ về ở cùng bố, chúng con bận nhiều việc chưa có lúc nào quan tâm đến bố mẹ được. Năm nay nhân cháu Bích vào cấp 3 nên hè này chúng con muốn đưa cả nhà mình đi du lịch một chuyến. Ý bố mẹ thế nào ?
Ngồi bên cạnh bố, tôi để ý khi nghe vợ tôi gọi hai tiếng bố mẹ… mắt cô Yến bỗng sáng lên và vài giây sau thì ầng ẫng nước. Cô ý từ quay ra sau lấy khăn lau vội những giọt nước mắt. Bố nhấp ngụm rượu rồi nhìn chúng tôi nói:
   - Con nói vậy bố rất vui và cảm ơn. Nhưng đi đâu, đi bao lâu? Có tốn kém không? Các con phải nói cho bố và cô rõ đã !
   - Ôi bố không phải lo. Có hai tou để bố mẹ chọn. Một là đi Hàn Quốc, hai là đi Đà Lạt. Bố mẹ thích đi tou nào bảo để chúng con đặt vé là xong ạ ! Xin mẹ cho chúng con biết ý kiến trước ạ!
     Nãy giờ cô Yến vẫn ngồi lắng nghe và lặng lẽ dùng khăn lau khóe mắt. Khi nghe vợ tôi đề nghị cô quay sang bố tôi như thăm dò ý tứ. Rồi cô nhỏ nhẹ:
    - Các con đã nói vậy mẹ cũng rất cảm ơn, nhưng đi hay không, mẹ để bố các con quyết định. Mẹ chỉ nói thế này. Hiện các con còn đang công tác, tiền bạc cũng chả dư giả gì, nên các con chi tiêu cần tiết kiệm, đừng phung phí quá, phòng khi bất trắc, đời người không ai nói trước được điều gì. 
    - Chúng con muốn đưa ông bà đi Hàn Quốc một chuyến, còn Đà Lạt mình đi lúc nào cũng được mà. – Tôi năn nỉ.
   - Cô Yến nói rất trùng với suy nghĩ của bố. Cô vẫn nhắc bố là “mình chả giúp gì cho các con thì cũng đừng nên tiêu phá tiền bạc của các con, chúng còn trẻ, đời còn dài, mình cần tiết kiệm giúp chúng tý nào đỡ tý đó”. Câu nói ấy của cô hôm nay bố mới nói để các con hiểu tấm lòng của cô đối với bố con ta. Vậy bố quyết định cả nhà đi Đà Lạt!
    Trước câu nói đó của bố chúng tôi không còn biết nói gì hơn. Vợ tôi lấy túi đồ và kéo cô vào buồng để thử. Cô mặc vừa như in, cô cứ tấm tắc khen vợ tôi khéo chọn đồ, chọn màu. Rồi cô ôm chầm lấy vợ tôi và bật khóc. Cô nói:
   - Ôi mẹ thật tốt phúc mới có được con dâu thế này!
    Vợ tôi cũng rơm rớm nước mắt. Giây phút đó như thắt chặt thêm tình cảm của cô với chúng tôi.
    Trở về nhà chúng tôi đặt tou đi Đà Lạt đúng như đã bàn. Theo kế hoạch bố và cô Yến sẽ đi taxi xuống thẳng sân bay, chúng tôi sẽ gặp nhau tại đó. Nhưng than ôi ! Chuyến taxi của bố và cô Yến đã không đến được nơi chúng tôi chờ đợi! Do vượt ẩu tài xế đã gây ra tai nạn. Bố và cô Yến bị thương. Chúng tôi vội thuê xe đến bệnh viện. Khi đến nơi, thì thấy bố tôi bị gãy chân trái và bị ngất không còn biết gì, còn cô Yến nhẹ hơn nên còn tỉnh táo, thấy chúng tôi đến, cô nói:
   - Các con lo cứu chữa cho bố. Còn không phải lo gì cho mẹ cả, mẹ thấy vẫn ổn.
Tôi đau đớn nhìn hai người nằm trong 2 phòng cấp cứu, tiên lượng của bác sỹ tình hình của cả hai khá nguy kịch ! Tôi tìm gặp anh bạn là trưởng khoa nhờ giúp đỡ, do quen biết nên hai người được đưa sang phòng chăm sóc đặc biệt. Sau một tuần thì cô Yến đã bình phục tự đi lại chăm sóc mình và coi cả bố tôi nữa. Chúng tôi phần nào cũng đã yên tâm hơn. Thấy chúng tôi cả tuần ở viện, cô liền bảo:
   - Thôi mẹ cũng đã ổn định rồi, hai con cứ về nhà đi làm. Bố đã có mẹ trông, cứ chiều hướng này chắc cũng chỉ mươi ngày nữa là được ra viện.
   - Thôi đằng nào chúng con cũng nghỉ phép, chúng con sẽ ở đây trông coi bố mẹ.
Cuối tháng ấy bố và cô Yến được ra viện. Tuy nhiên, bố vẫn phải bó bột 5 tháng mới tháo. Vậy là sau khi ra viện cô Yến lại là người ngày đêm chăm sóc bố. Trong bữa cơm mừng bố tháo bột, bố tôi đã khóc và bảo chúng tôi:
   - Bố thật sự biết ơn cô Yến. Suốt nửa năm qua nếu không có cô chắc gia đình ta cũng không thể được như hôm nay. Từ nay về sau bố muốn các con hãy luôn trân trọng và đối xử thật tốt với cô.
   Trong giây phút xúc động ấy cô Yến nói với chúng tôi:
   - Mẹ cảm ơn các con! Đúng là đời người họa phúc bất thường, các con hãy sống hòa thuận vui vẻ, nên lo xa mọi sự. Mẹ không phải mẹ đẻ của các con nhưng mẹ rất yêu thương bố và các con! Mẹ có cuốn sổ tiết kiệm, đó là tiền mẹ bán ngôi nhà ngoài thị trấn và tiền mẹ dành dụm, tháng trước mẹ đã chuyển tên cho cháu Bích. Số tiền đó đủ cho nó ăn học đến hết đại học. Các con hãy chăm sóc cháu chu đáo.
Vợ tôi ôm choàng lấy cô òa khóc. Tiếng vợ tôi nghẹn ngào :
   - Mẹ ơi! Mẹ tốt với chúng con quá ! Chúng con hứa từ nay về sau sẽ chăm sóc chu đáo cho bố mẹ!
   Cô đỡ vợ tôi ngồi xuống ghế và bảo:
   - Thôi đừng khóc nữa, âu cũng là tai nạn bất thường, may mà còn nhẹ.– Bà cười, nụ cười đôn hậu.
    Rồi cô vào thay áo dài để ngồi vào mâm tiệc. Cô cứ khen vợ tôi khéo chọn nên cô rất ưng hai bộ áo dài! Trông cô mặc áo dài rất trẻ và xinh đẹp.
    Cô ngồi xuống ghế, bố tôi quay sang trìu mến ôm cô vào lòng. Tôi nhìn những giọt nước mắt còn vương dài trên gương mặt rạng rỡ của ông, tôi hiểu ông đang rất hạnh phúc ! Con Bích chớp cơ hội chụp lại khoảnh khắc đó. Nó bảo sẽ đưa lên facebook và lấy tiêu đề là: “Ông bà em”!
                                                                                    Phố Đu ngày 19/5/2019
                                                                                   
                                                                            

                                                                                     
                                                                                    


Thơ: Bùi Nhật Lai


THU
Thu vàng gọi gió heo may
Tình quê thêm chút men say mặn mà
Tre già soi bóng la đà
Gió thu vẫy gọi sương xa cuối trời.

SẮC THU
Thu về sắc lá đổi thay
Lá rơi về cội mây bay cuối trời
Heo may gợi nhớ tới người
Tình xưa vương vấn cho đời tương tư.


TỰ VẤN
Tìm về một chốn bình an
Mà sao lại thấy gian nan vô cùng
Bước đi bỗng thấy ngập ngừng
Thoảng trong tâm thức nửa mừng, nửa lo !


TỰ VÃN
Trần thế nay tôi chán quá rồi
Người đời ăn sổi ở thì thôi
Nổi trôi cuộc sống người bươn bả
Vất vả mưu sinh chán quá trời !
                                                         Thu sang
Thu sang thời khắc ngọt ngào
Heo may gõ cửa lọt vào trong đêm
Ngoài hiên trăng sáng êm đềm
Ánh trăng như dải lụa mềm mong manh
Heo May
Đêm qua mới thật heo may
Gió về lành lạnh mưa bay đã ngừng
Ngoài hiên lá rụng tưng bừng
Sáng ra áo rét chập chừng xỏ tay
Sáng thu
Sáng ra lãng đãng mây mù
Xa xa dãy núi khuất mù trong sương
Trẻ em ríu rít tới trường
Đồng quê lúa biếc tỏa hương thơm nồng.

Hồ thu
Thu về cây đổ lá vàng
Mặt hồ tĩnh lặng dịu dàng sắc thu
Lắng nghe như tiếng hát ru
Ngỡ ngàng thành phố mùa thu đã về.

NHỚ MẸ
Mẹ tôi cái thủa sinh thời
Khăn đen mỏ quạ một thời áo nâu
Cả đời vất vả lo âu
Đồng quê, nẻo chợ in sâu bóng người
Răng đen nhưng hiếm nụ cười
Tháng ba, ngày tám quắt người lo toan !...
Một đời nghèo khó gian nan
Mình mẹ gánh cả giang san nhọc nhằn !!
                                                    Mùa thu 29/9/2018
CHỐN XƯA
Tôi trở về quê nơi chốn xưa
Lao xao giọng nói giữa trưa hè
Vẳng nghe như tiếng người xưa gọi...
Nỗi nhớ tuổi thơ bỗng trở về !
                                                   Chiều thu 01/10/2018
ĐÙA ÔNG !
Họ ông là VŨ nghĩa là mưa
Mưa nhiều, nhiều nước gọi là DƯ
DƯ thừa tự phụ sinh ra SỸ
Đầy đủ tên ông : VŨ SỸ DƯ
!
                                                         Chiều thu 01/10/2018

GIẬN LŨ BẢO KÊ
Giữa lòng thành phố thủ đô
Nghênh ngang một lũ côn đồ hại dân
Rành rành hành động bất nhân
Chính quyền vẫn phán rằng không thấy gì ?


THU MANG THƯƠNG NHỚ
Thu mang thương nhớ cho người
Mây vương nỗi nhớ trắng trời mấy bay
Rừng cây xao xác heo may
Nhớ thương sương sớm nhẹ lay lá rừng!
                                                                Sáng 7/10/2018

NÉT BUỒN
Nét buồn gương mặt sầu bi
Sao em chẳng nói câu gì với anh
Tình yêu như tán lá xanh
Xuân về xanh biếc, thu nhanh úa tàn !
                                                            Sáng 7/10/2018

TÌNH THU
Tôi tưởng tình thu đã hết rồi
Không ngờ tình vẫn cháy trong tôi
Heo may gõ cửa đem tình đến
Lá rụng bên thềm nhắc mãi thôi !
                                                             Sáng 7/10/2018

THƯƠNG EM
Thương em khi tuổi xuân thì
Sắc hương dành hết cho người vô tâm
 Bây giờ tóc bạc hoa râm
Sắc hương tàn tạ, âm thầm đớn đau
Hỏi trời liệucó kiếp sau ?
Xin em tích đức cho nhau được nhờ
Người ta lựa gió phất cờ
Mong em đừng có thờ ơ với đời!
                                                               Sáng 7/10/2018

TẶNG BẠN TÔI
Tưởng làm thợ ảnh nhàn thân
Không ngờ cũng phải gian truân thế này !
Tớ thà về tớ đi cày
Không làm nghệ sỹ kiểu này được đâu !!
                                                           Đêm 6/10/2018

CHỢ CHIỀU
Chợ chiều xơ xác buồn hoe
Níu hồn nghệ sỹ dừng xe chốn này
Gốc đa một thuở sum vầy
Người rời phố chợ vơi đây nhớ thương !!
                                                    Đêm 6/10/2018

ĐƠN THÂN
Đơn thân kể cũng lâu rồi
 Em ngồi, em uống một mình cho say
Ngoài trời gió cuốn mây bay
Trong này em uống quên ngay sự đời!
                                                   Trưa 17/10/2018

XA
Xa rồi mới biết nhớ thương!
Mất rồi mới thấy vấn vương, u sầu!
Tình yêu ôi quá đau đầu!!
Khi trông mỏi mắt, khi rầu đứt hơi !
                                                Trưa 17/10/2018

MỜI EM
Thái Nguyên có tự lâu rồi
Sông xanh nước biếc, núi đồi bao quanh
Em về xứ Thái cùng anh
Thăm hồ Núi Cốc, chè xanh anh mời !
                                             Sáng 17/10/2018

 BUỒN VÀ NHỚ !
Đêm qua mưa gió não nề
Em đi, đi mãi không về cùng anh !
Tưởng rằng tình mãi biếc xanh?!
Không ngờ tình đã rời anh đi rồi !
                                                         Sáng 17/10/2010

ĐƯỜNG LÀNG
Đường làng heo hắt đông về
Lá rơi xao xác, não nề cảnh quê
Cau già ngơ ngẩn bờ đê
Người đi mê mải quên về ngõ xưa !?
                                                            Sáng 17/10/2018
HOÀNG HÔN BIỂN
Biển quê tím biếc hoàng hôn
Rặng dừa xõa tóc thả hồn ngóng trăng
Êm đềm con sóng nhẹ lăng
Dừa soi sóng nước, sóng dăng bóng dừa!
                                                      Sáng 17/10/2018



GÁI QUÊ
Em cô gái trẻ quê mùa
Áo nâu, bếp củi bốn mùa đã quen
Mặc cho thiên hạ bon chen
Chẳng màng phú quý, chẳng quen thị thành
Thôn quê em vốn an lành
Nhà tranh vách đất không sành xa hoa
Người ngoài phố thị kiêu sa
Riêng em vẫn giữ nếp nhà thủy chung !
                                                             Sáng 25/10/18

BẾP CỦI QUÊ NHÀ
Hơi bếp củi nồng nàn quê cũ
Trải bao mùa mưa nắng lũ dông
Bếp vẫn cháy bập bùng không tắt
Như tình người ấm mãi quê ta
                                                                  Trưa 3/11/2018
HOÀNG HÔN TRÊN BẾN QUÊ
Hoàng hôn lấp lóa bến sông
Thuyền con lẻ bóng ngư ông khua chèo
Bến nhà vắng lặng gió reo
Thuyền về đêm xuống mái chèo nhẹ trôi
                                                                  Sáng 31/10/2018
BẾN QUÊ
Bến vắng em về buổi tối nay
Sông xưa bến cũ sóng đêm ngày
Hoàng hôn buông tím chiều quê lạnh
Lẻ bóng hình em chạnh nhớ người.
                                                           Chiều 27/10/2018
PHỐ KHUYA
Đèn đêm vàng vọt phố khuya
Một mình lẻ bóng đường xa mịt muơ
MƯA THU
Đêm thu tầm tã mưa rơi
Gió lay lá rụng tơi bời ngoài hiên
Mưa rơi tong tả triền miên
Nát lòng thiếu phụ bao niên xa chồng !
                                                                 Trưa 29/10/2018
TRĂNG SUÔNG
Trăng suông lạnh lẽo soi làn nước
Sóng bạc tỏa lan lóng lánh tràn
Đêm khuya vắng lặng sương mợ nhạt
Rặng núi im lìm giấc ngủ đêm
                                                                        Đêm 2/11/2018
BẾN TRE
Chiều liêu xiêu những bóng dừa
Bến Tre đất mẹ tôi vừa ghé thăm
Trải bao bão táp phong ba
 Anh hùng – Đất mẹ quê ta xứ dừa!
                                                                   Tối 27/10/2018
MỘT THOÁNG QUÊ NHÀ
Quê ta biết mấy thanh bình
Đàn trâu đủng đỉnh bình minh ra Đồng
Sườn non lúa chín nặng bông
Thôn quê tĩnh lặng giữa mênh mông trời !
                                                                 Sáng 26/10/2018

SƠN THỦY GIAO HÒA
Một vùng sơn thủy hữu tình
Dòng sông uốn lượn như hình con long
Lúa vàng trải ngập ven sông
Một vùng trời đất mênh mong giao hòa.
                                                               Sáng 24/10/2018
NGÓNG CHỒNG
Mẹ âm thầm đứng bồng con
Vừng dương đã rạng chồng còn khơi xa
Gian nan vất vả ngày qua
Chỉ mong cuộc sống cả nhà đủ no
Vậy mà trời cũng chẳng cho
Vẫn làm sóng cả gió to hãi hùng
Chiều chiều mẹ bế con cùng
Ngóng ra bên nước mà lòng chẳng an
Chỉ mong sóng gió mau tan
Bến quê đón đợi bình an anh về !
                                                              Sáng 26/10/2018
NHỚ KHI XƯA
Khi còn bé bỏng bố đèo con
Ngày đó xe này đã quá ngon
Con còn bé quá con chưa biết
Thuở ấy thế này oách lắm con
                                                                   Trưa 27/10/2018
ĐỒNG QUÊ
Đồng quê yên ả mùa vàng
Không gian tĩnh lặng càng đằm sắc thu
Nhà ai giữa lũng sương mù
Núi xanh cao vút mây mù nhẹ loang.
                                                                    Tối 29/10/2018


Tặng Bùi Nhật Lai -nhà giáo về hưu
Giấc mơ
Giọt sương rơi xuống mùa thu
Tí ta tí tách buồn như tiếng lòng

Từ trong sâu thẳm mênh mông
Lung linh một ngọn nến hồng sáng lên
Kìa bao gương mặt thân quen
Lớp xưa, trò cũ hồn nhiên nói cười
Ngày xưa quấn quýt bên tôi
giờ như những cánh chim trời bay xa
Đứa gieo neo góc rừng già
Đứa về phố thị phồn hoa theo chồng
Đứa công chức, đứa nhà nông
Đứa đi bộ đội mãi không trở về
Đứa quan chức, đứa làm thuê
Buồn vui, sướng khổ hiện về quanh tôi
xa nhau mấy chục năm rồi
Giờ tranh nhau kể chuyện thời tóc mây ...
...Tôi về trong gió heo may
Trên con đường cũ lòng đầy nhớ thương
Giữa trời mờ mịt gió sương
Chợt nghe thấy tiếng trống trường vọng lên
Hình như ai đó gọi tên
Tôi choàng tỉnh giấc giữa đêm một mình.
                                                           19 – 11 – 2018
Nguyễn Duy Sơn
KHÔNG BAO GIỜ ANH MUỐN XA EM

Tặng:  CTT
Không bao giờ anh muốn thế đâu em
Bởi em biết đàn ông là như thế
Cứ muốn nhiều và ôm trọn em thôi
Trái tim anh đã bao lần tứa máu
Bởi tình duyên không trọn với phận mình
Anh dong duổi đi kiếm tìm hạnh phúc
Để bây giờ bất chợt gặp được em
Anh khao khát một vòng tay mềm mại
Cặp môi mềm và ánh mắt em trao
Anh đắm đuổi nụ cười em rạng rỡ
Để đêm về lại mê mải tìm em
Dẫu vẫn biết tình yêu không trọn vẹn
Nhưng vẫn mong em sưởi ấm hồn anh
Cho xanh lại chồi cây mùa xuân tới
Anh vẫn mong được ôm em trọn vẹn
Trong vòng tay đã mệt lả vì yêu
Anh khao khát uống tình em hết cạn
Để hồi sinh cho hai đứa chúng mình
Anh không mơ mà mong ước đó em
Bởi hồn anh luôn ở mãi bên em
Anh khao khát và anh không muốn thế
Khi con tim vẫn gào thét yêu đương
Anh không muốn và không bao giờ muốn!
Phải xa em vì bất cứ điều gì
Tin anh đi khi tim anh tan chảy
Chỉ vì em đã thiêu cháy anh rồi!
Sáng 01/02/2019

TẶNG NGƯỜI TÊN: MAI
Bởi em tên là Mai
Nên anh chờ mỗi sớm
Chúc em luôn tươi sáng
Mỗi buổi ban mai về!
Cho tình em tràn trề
Vì em là Mai đó!
Anh mong là cơn gió
Phe phẩy mãi bên Mai
Cho ngày xuân thêm dài
Và tình mãi dẻo dai
Trên đường dài muôn dặm !
                                         Sáng 28 tết Kỷ Hợi 2019

MƠ ƯỚC NỘT CUỘC TÌNH
Tặng : BaBy của tôi !

Cuộc tình nào cũng có những ước mơ
Tình yêu của tôi và em cũng vậy
Thật đắm say và cũng nhiều mộng tưởng…
Tôi ước một ngày sẽ dắt tay em
Dạo bước dưới núi băng bên Thụy Sỹ
Ngắm dãy An Pơ nằm ở trời Âu…
Tôi rảo bước em theo sau lả lướt
Ánh tà dương in bóng hình hai đứa
Chợt vấp ngã, em gọi tôi lại đỡ
Rồi bất thần em ôm chặt lấy tôi
Giọng nũng nịu: Anh ơi em đau quá
Em bắt đền anh đó cõng em đi !
Thương em quá tôi bế em vội vã
Em ôm tôi hơi thở thật nồng nàn
Làn môi thắm rực hồng nơi tuyết trắng
Như nụ hồng rực rỡ giữa hừng dông
Phút ái ân nồng nàn và say đắm
Rồi cả hai lăn mình trên tuyết trắng
Ngắm hoàng hôn và chòm sao phương bắc
Em nói rằng mình sẽ mãi yêu nhau
Đến bạc đầu và mãi mãi về sau
Rồi em mơ về ngôi nhà hạnh phúc
Sớm rồi chiều hai đứa ở bên nhau
Anh bên em chẳng bao giờ xa cách
Và chúng mình mãi hạnh phúc nha anh?
Anh vui sướng ghì em trong lồng ngực
Bỗng thấy mình hạnh phúc quá đi thôi!
Xây mộng tưởng cả hai cùng mơ ước
Và em ạ đường dài đang phía trước
Hẳn là còn nhiều lắm những gian truân
Nhưng anh tin tình yêu là có thật
Cả hai cùng nỗ lực sẽ vượt qua
Cho giờ chỉ mới là những mơ ước!
Nào em hãy cùng anh ta bước tiếp
Dẫu phía trước còn muôn trùng cách biệt
Tay trong tay xây nguyện ước lâu bền
Ở nơi đó chúng mình luôn hạnh phúc
Sớm lại chiều ta luôn ở bên nhau…

    Ngày mưa buồn và nhớ!
     Trưa 23/2/2019
TÌNH NỒNG THẮM.
Anh sẽ giữ tình mình nồng thắm
Như ngày đầu ta nắm tay nhau
Yêu say đắm hồn mê vụng dại
Trải triệu ngày anh mãi bên em.
Sáng 27/3/2019

NHỦ MÌNH.
Âm thầm lặng lẽ ta đi
Đâu cần ồn ã làm gì người ơi ?
Tiếng tăm rồi cũng hết thời
An nhiên mình sống trên đời ngại chi !
Trưa 27/3/2019
EM VÀ TÔI
Tặng em !
Gặp em hội ngộ vô tình
Em về để lại bóng hình trong tôi
Nửa đời phiêu dạt, nổi trôi
Con thuyền vô định nào tôi đâu ngờ
Chỉ là câu nói ỡm ờ
Mà em thắp lửa bất ngờ trong tôi...
Một ngày gạo thổi thành xôi
Em mang sản nghiệp trao tôi trọn đời
Long lanh ánh mắt em cười
Tim tôi tan chảy giữa trời yêu thương !
Sáng 25/3/2019

TẶNG HOÀNG THÚY NGA
Nghe em hát khúc dân ca
Áo em mớ bẩy mớ ba gợi tình
Khăn hồng em vấn thật xinh
Mày ngài, mắt phượng lung linh liếc tình
Giọng em da diết trúc xinh
Nao nao nỗi nhớ Bắc Ninh quê người
Trao duyên trao cả nụ cười
Em trao nhung nhớ cho người thương nhau.
Chiều 24/3/2019

XIN ĐỪNG !
Nhân tiễn bạn đi chơi !
Ghen tuông là chuyện thường tình
Nhưng đừng ghen quá để mình mất nhau
Chuyện tình thật lắm nỗi đau
Đừng ghen bóng gió mất nhau cả đời !
Sáng 25/3/2019
NÚI ĐÔI
Núi đôi tạo hóa mà nên
Như là cảnh đẹp ở trên cõi trần
Đàn ông qua thấy tần ngần
Ngắm nhìn tự hỏi ông thần nào ban ?
Sáng 30/1/2019
MỸ NHÂN
Mới hay trong cõi nhân quần
Mỹ nhân cũng khiến thánh thần chịu thua !
Nụ cười thiêu cháy ngai vua !
Vậy nên mỹ nữ chả đùa được đâu !
Chiều 21/3/2019
XEM EM HÁT
Tặng: cô ca sỹ !
Em ca khúc hát tình yêu
Lời ca da diết làm xiêu lòng người
Hồn nhiên em nở nụ cười
Chao nghiêng vạt áo một trời mộng mơ
Môi hồng nhả những lời thơ
Em gieo nhung nhớ, ước mơ cho người
Ngồi xem em hát lả lơi
Tim anh rạo rực một trời yêu đương !
Sáng 18/3/2019
DƯ ÂM
Tặng anh: Trần Xuân Thắng và các bạn của anh !
Niềm vui sau chuyến đi xa
Là dư âm đẹp khi ta trở về
Khách vui vẻ, chủ hả hê
Nghĩa tình sâu đậm khách về mang theo
Quê anh còn lắm gieo neo
Tình người thì chẳng hề nghèo chút chi.
Chỉ mong khi bước chân đi
Khách luôn mong nhớ chờ khi trở về
Thôn quê dù lắm bộn bề
Tình người vẫn ấm, lửa quê vẫn nồng !
Tối 16/3/2019
(Nhân đọc thơ anh)
VIẾT GIỮA KHÔNG TRUNG.
Du xuân trên đất miền trung
Lòng ta cảm thấy ung dung tuyệt vời
Nhởn nhơ mây trắng giữa trời
Không trung khoáng đãng thấy đời thật vui !
Chiều 16/3/2019

TẶNG LÊ ANH TRÂM
Tung tăng như trẻ lên mười
Em làm náo động khung trời tuổi thơ
Cho dù chỉ giống trong mơ
Mà sao yêu mến vô bờ em ơi !
Chiều 12/3/2019
CẢM XÚC THÁNG BA
Tháng ba hoa gạo rực hồng
Chao nghiêng vành nón má hồng thêm duyên
Đồng làng vang tiếng Thục Quyên
Giục hoa cau ở ngoài hiên nở xòe
Thoảng trong tiếng gió ta nghe
Lúa chiêm con gái đón hè nay mai
Ngoài vườn hoa bưởi đang sai
Hẹn mùa trái ngọt cho ai đợi chờ
Tháng ba đẹp những vần thơ
Nhủ lòng thục nữ vẩn vơ nhớ hoài !
Sáng 4/3/2019

VỚI NGỌC THÁI
Em như vũ nữ trên sàn
Nét xuân tươi trẻ ngập tràn phố quê !
Khăn quàng phe phẩy rất phê
Đúng là gái ở phố quê du hành !
Trưa 12/3/2019
EM !
Tặng những thiếu phụ !
Em như cô gái thuở nào
Đẹp xinh, tươi trẻ ngọt ngào tuổi xuân
Qua rồi giông bão gian truân
Trải bao vất vả giờ xuân lại về !
Sáng 11/3/2019

CẢM XÚC THÁNG BA
Tháng ba hoa gạo rực hồng
Chao nghiêng vành nón má hồng thêm duyên
Đồng làng vang tiếng Thục Quyên
Giục hoa cau ở ngoài hiên nở xòe
Thoảng trong tiếng gió ta nghe
Lúa chiêm con gái đón hè nay mai
Ngoài vườn hoa bưởi đang sai
Hẹn mùa trái ngọt cho ai đợi chờ
Tháng ba đẹp những vần thơ
Nhủ lòng thục nữ vẩn vơ nhớ hoài !
                                                Sáng 4/3/2019

HỎI EM ?
Ta buồn ta nhớ đến em 
Tiếc rằng em chẳng có xem ra gì !!
Bực mình ta bỏ ta đi
Thì em lại bảo chưa gì đã đi ?!
Dùng dằng ta lỡ mùa thi !
Hỏi rằng em sẽ đền gì cho ta ?!
                                                Tối 5/5/2019
NHỚ
Một thời khoai sắn độn cơm
Lòng người thời đó thảo thơm tuyệt vời
Cảm ơn tất cả cuộc đời
Giờ ta sung sướng nhớ thời khó khăn !
                                                     Sáng 5/5/2019
CÓ EM
Có em cuộc sống xuôi chèo
Tình yêu nâng cánh, giàu nghèo chẳng sao
Có em thêm những ước ao
Diều như gặp gió lên cao mỗi chiều
Có em anh được rất nhiều
Tình yêu và cả bao điều lớn lao !
                                              Sáng 4/5/2019
VỀ QUÊ
Về quê nơi chốn bình yên
Về quê vui với thiên nhiên hữu tình
Về quê ta thấy thanh bình
Về quê tìm lại chuyện mình ngày xưa
Về quê nghe tiếng gà trưa
Về quê ta nhớ trận mưa năm nào?
Về quê quên sự ồn ào
Xôn xao nỗi nhớ dâng trào riêng tư
Về quê chút thực, chút hư 
Nỗi niềm đau đáu thật như mắc bùa
Tình quê ai bán mà mua
Tình người sâu nặng ai đùa được đâu ?
Sông quê nước chảy nông sâu
Người xa quê cũ bao lâu chưa về ?
Làng quê mưa nắng dãi dề
Quê là nỗi nhớ không hề nhạt phai !
                                         Sáng 3/5/2019
CƠ CỰC MƯU SINH
Đời mẹ vất vả lầm than
Còng lưng vẫn phải gian nan gánh hàng
Mưu sinh cuộc sống bẽ bàng
Cháu con liệu có thấu chăng cảnh này ?!
                                                      Sáng 29/4/2019
Hè rộn rã ta thấy đời trẻ lại
Giữa trời cao, mây trắng, gió rì rào
Ve ồn ã điệu nhạc buồn réo rắt
Mưa rào rơi vang theo tiếng sấm rền
Trời tăng nhiệt khiến muôn loại nóng bức
Những con cò lười nhác núp lùm cây
Áng mây chiều chầm chậm, lững lờ trôi
Cột khói bếp vương dài nơi xóm núi
Hoàng hôn về lặng lẽ tím trời tây
Cơn gió nhẹ cuốn mình trong tán lá
Bóng mẹ già lầm lũi cửa nhà tranh
Không gian lặng trong mùa hè nóng bức
Ta mong chi mùa hè đến làm gì ?
Cho tan tác cánh hoa tàn trong bão
Mái trường xưa hoang hoải nhớ học trò
Chiếc trống trường lặng lẽ vẻ buồn thinh
Không gian lắng trong nắng hè thiêu đốt
Bụi tre già kẽo cọt khóc cùng ve
Nghe hè về buồn bã nhớ xuân qua ...
                                    Trưa 28/4/2019
NỮ THI NHÂN !
Dõi nhìn theo bóng thi nhân
Dáng kiều tha thướt, nét xuân mặn mà
Trăng lên, trăng đứng, trăng tà
Thi nhân xinh đẹp như là tiên sa !
Xin cùng hát một bài ca
Chúc thi nhân mãi kiêu sa, mỹ miều.
                                          Chiều 24/4/2019
TẶNG !
Tặng nhau một chút đam mê
Tặng nhau một chút cho phê bạn mình
Tặng nhau giây phút say tình
Tặng nhau để có chúng mình với nhau
Tặng nhau quên hết nỗi đau
Để mình mãi mãi gần nhau em à !
Trưa 24/4/2019
THĂM ĐỀN ĐÔ
Lần đầu đến với đền Đô
Nơi đây là chốn kinh đô thuở nào
Tình yêu đất nước dâng trào
Tám đời vua Lý tạc vào sử son
Dặm dài lịch sử nước non
Ghi công nhà Lý vẫn còn nơi đây
Ẩn trong hương khói ngàn mây
Dấu xưa, tích cũ giờ đây hiện về
Vẳng trong tiếng gió triền đê
Ta nghe như tiếng muôn quê vọng về
Nước non hãy vững lời thề
Giang sơn gấm vóc không hề chuyển lay
Về thăm Kinh Bắc chiều nay
Dâng hương kính cẩn chắp tay vái người !
Trưa 21/4/2019
CHỢ QUÊ.
Chợ quê lác đác sơ sài
Mái lều che tạm gia tài tiểu thương
Người quê dãi gió, dầm sương
Chợ quê in dấu yêu thương dân mình !
Chẳng cần xinh đẹp lung linh
Chỉ mang đậm nét phong tình chân quê
Nắng mưa quán chợ dãi dề
Xa xôi vẫn nhớ ngày về chợ quê !
Chiều 19/4/2019
MÙA HOA
(Tặng: Em người tôi yêu)
Mùa hoa lại một mùa nữa trôi qua
Hoa vẫn nở cho lòng người rạo rực
Đón chờ hoa như đón những bài ca
Hoa dâng người hương sắc kiêu sa
Mênh mông nắng và khung trời tươi trẻ
Hoa và người hòa quyện mãi bên nhau
Chia niềm vui và sẻ cả nỗi đau
Và em nhỉ mình tựa nhau như thế
Để tim ta hòa nhịp đập yêu thương
Đời thêm đẹp khi mùa hoa khoe sắc
Và tình ta rộn rã những lời ca
Vui em nhé, em là hoa đẹp nhất
Thời gian trôi vẫn tươi mãi sắc màu
Xuân tươi thắm cho tình ta trẻ mãi
Cho mùa hoa kế tiếp những mùa hoa !
Anh và em mãi mãi sống chan hòa
Xây mộng ước những mùa hoa kế tiếp !
Chiều quê 18/4/2029
THAN CHO GIÁO DỤC
Hoan hô giáo dục nước nhà
Học hành bao thứ rất là lăng nhăng
Cho nên mọi thứ lằng nhằng
Giáo dục cứ thế dậy xằng dậy xiên
Trẻ con rồi đến phát điên
Phụ huynh thì cứ nộp tiền là xong !
 Trưa 16/4/2019
LỠ !
Những nỗi đau rồi sẽ thành chai sẹo
Chuyện tình đau âm ỷ sẹo đâu lành
Máu vẫn chảy trong tim anh lành lạnh
Mỗi đêm buồn hưu quạnh nhớ về em !
Chiều 15/4/2019
NHỦ MÌNH
Mỗi ngày qua ta già thêm một chút
Cõi nhân gian cứ dần thêm heo hút
Mọi thứ cần ta cũng sắp bỏ qua
Tuổi đã già ta cần chi nhiều thứ ?
Chỉ đủ dùng là đã thấy rất vui
Đời xuôi ngược nay không cần vội nữa
Đủng đỉnh đi vẫn cứ đến nơi mà !
Có cần chi phải chen lấn như xưa ?
Tiền cũng vậy không cần nhiều lắm nữa
Đủ chi tiêu việc thiết yếu được rồi
Bạn cũng chỉ dăm ba người tri kỷ
Đủ sẻ chia lúc mưa nắng dãi dề
Đời cho ta chả lãng phí xa hoa
Nhà ở đủ, để ta vui bè bạn
Đón cháu con về đoàn viên xum họp
Chả cao xa nhưng cũng thoả lòng ta
Và lúc này ta cũng chỉ còn mong
Vui thanh thản sống tháng ngày còn lại
Sống bình an để mỗi ngày thức dậy
Cùng bạn bè ta nở nụ cười vang !
Kệ mọi người họ nghĩ gì cũng mặc
Cứ an nhiên ta sống với lòng mình.
Trưa15/4/2019
HOÀI XUÂN !
Ngẫm cùng các U !
Nhớ thời xuân sắc miệt mài
Trăm công nghìn việc lo hoài cho dân !!
Bây giờ cũng đã xế tuần
Về nhà chăm chút tấm thân yêu kiều
Trải bao nắng sớm, mưa chiều
Dáng ong vẫn thẳng vóc kiều vẫn thon
Tiếc rằng xuân chẳng còn non
Đành vui với chút sắc mòn còn vương !
Chiều 13/4/2019
THẢNH THƠI 
Về hưu tuổi đã xế chiều
Đã bao năm tháng trải nhiều gian truân
Về hưu tuổi chả còn xuân
Ham giàu cũng chả đến lân nữa rồi
Danh cao, vọng trọng, ghế ngồi
Bon chen chi nữa để rồi khổ thân !
Tháng ngày rong ruổi bước chân
Dạo chơi vãn cảnh chả phân vân gì
Đời cho ta được bao khi
Hãy thanh thản sống làm chi mặc lòng!
Chiều 10/4/2019
THÁNG TƯ
Tháng tư ừ nhỉ tháng tư
Nhẹ trong gió thoảng tưởng như mơ màng
Trời xanh, hoa tím, nắng vàng
Tai nghe khúc nhạc nhẹ nhàng thiết tha
Giục lòng về với quê nhà
Để quên đi mọi xót xa, ưu phiền !
Trưa 8/4/2019
NHỚ. 
Đường quê hoa gạo rực hồng
Bỗng dưng thấy nhớ cánh đồng tuổi thơ
Đâu rồi tiếng mẹ ầu ơ
Ru con nâng những ước mơ thuở nào
Nao nao ký ức tuôn trào
Đưa tôi về lại bờ rào, gốc chanh
Vẫn còn kia chiếc vại sành
Hàng cau vẫn đứng lá xanh rì rào
Vẳng nghe tiếng sấm ầm ào
Gió đưa mây tới mưa rào chối chang 
Tuổi thơ lặng lẽ nhẹ nhàng
Trôi nhanh tựa chiếc lá vàng rụng rơi
Giật mình nghe tiếng à ơi
Mới hay mình đã qua thời hoa niên
Sớm nay về lại mái hiên
Vẳng nghe trong gió tiếng chiền chiện kêu
Ngôi đền mái ngói xanh rêu
Dội vào ký ức gợi khêu nỗi lòng !
Chiều 7/4/2019
NỮ THI NHÂN !
Dõi nhìn theo bóng thi nhân
Dáng kiều tha thướt, nét xuân mặn mà
Trăng lên, trăng đứng, trăng tà
Thi nhân xinh đẹp như là tiên sa !
Xin cùng hát một bài ca
Chúc thi nhân mãi kiêu sa, mỹ miều.
Chiều 24/4/2019
THỜI ÁO TRẮNG
Một thời áo trắng học trò
Một thời xa nhớ con đò tuổi thơ
Một thời mơ mộng, mộng mơ
Người đi bỏ dở câu thơ lỡ vần !
Chiều 22/4/2019
TÌNH
(Viết cho một mối tình đẹp giữa chàng trai Việt và cô gái Rumani mà không thành)
Đời người hạnh phúc mấy ai
Đắng cay, tủi cực, bi hài, khổ đau
Tình yêu như khúc nhạc sầu
Giấu đi tất cả nỗi đau loài người !
Sáng 20/4/2019
VỀ ĐÈO DE
Tháng tư về với Đèo De
Gió ngàn vi vút tựa nghe tiếng đàn
Đeo cao mây núi ngút ngàn
Nhà thờ tưởng niệm nắng tràn cỏ cây
Quây quần con cháu về đây
Thắp hương viếng bác lòng đầy nhớ thương 
Chiến khu ôi những cung đường
Làm nên huyền thoại phi thường năm xưa
Trải bao ngày tháng nắng mưa
Đèo De nay đã khác xưa rất nhiều
Gió cao nâng bổng cánh diều
Chiến khu bừng sáng một chiều cuối xuân
Đã qua vất vả gian truân
Đèo De đổi mới đón xuân trở về !
Sáng 7/4/2019


VỀ VÕ NHAI ĐI EM

Một chiều về lại Võ Nhai
Rừng thêm phố mới đường dài thênh thang
Phố quê nhà cửa khang trang
Mây chiều đủng đỉnh bay ngang lưng đèo
Võ Nhai một thuở gieo neo
Giờ đang từng bước xóa nghèo vươn lên
Mừng anh, mừng chị La Hiên
Những nhà máy mới mọc trên đất này
Về thăm phố huyện hôm nay
Ta nghe tiếng hát vút bay lưng trời
Võ Nhai rạng rỡ nụ cười
Hân hoan đón bạn muôn nơi hội về !
Phượng Hoàng danh thắng vùng quê
Nét son tô đẹp ai về khó quên !
                                        Chiều 15/5/2019
HÃY QUEN !
Hãy quen với những bất thường
Để cho ta biết tai ương là gì !
Hay quen với những thị phi
Để ta có được bước đi vững vàng
Hãy yêu và sống đàng hoàng
Để ta có sự nhẹ nhàng thảnh thơi
Nào em hãy nở nụ cười
Để cho ta thấy cuộc đời tuyệt ghê
Bỏ qua thiên hạ cười chê
An nhiên ta sống đam mê mặc lòng.
Sáng buồn 4/4/2019
CÂU HỎI ? 
Ta đã là gì của nhau ?!
Mà sao em đau, ta xót !?
Ta đã là gì của nhau?!
Mà em buồn ta cũng khổ đau !
Ta đã là gì của nhau?
Mà sao xa em, ta nhớ, ta mong?!
Ta đã là gì của nhau ?
Mà ta vui khi thấy em xinh đẹp !
Ta đã là gì của nhau?
Mà khi thấy em chung hình với người khác
Ta bỗng thấy lòng quặn thắt đớn đau?!!
Ta đã là gì của nhau?
Mà ta ngày nhớ, đêm mong !
Ta đã là gì của nhau ?
Chỉ có ta và em cùng trời xanh mới hiểu !
Lặng lẽ, âm thầm ta rằn vặt tâm can!
Để ngày đêm ta mãi chẳng yên lòng!
Những âu lo, vui buồn chợt đến rồi đi
Trong khi ta cứ khắc khoải hỏi hoài, hỏi mãi ?
Ta đã là gì của nhau ?
Để nỗi đau luôn giằng xé mãi khôn nguôi !
Sáng 10/5/2019
TÌNH BIỂN 
Sóng xô lớp lớp dạt dào
Tựa như tiếng hát hòa vào biển khơi
Gió tung con sóng chơi vơi
Vuốt ve bờ đá nằm phơi trắng bờ
Im lìm bờ cát nằm trơ
Lặng nghe tiếng gió lẳng lơ ru hời
Dập dềnh con sóng ngoài khơi
Mang theo khát vọng trăm nơi đổ về.
Sáng 10/5/2019
HỎI EM ?
Ta buồn ta nhớ đến em 
Tiếc rằng em chẳng có xem ra gì !!
Bực mình ta bỏ ta đi
Thì em lại bảo chưa gì đã đi ?!
Dùng dằng ta lỡ mùa thi !
Hỏi rằng em sẽ đền gì cho ta ?!
Tối 5/5/2019
NHỚ
Một thời khoai sắn độn cơm
Lòng người thời đó thảo thơm tuyệt vời
Cảm ơn tất cả cuộc đời
Giờ ta sung sướng nhớ thời khó khăn !
Sáng 5/5/2019
VỀ QUÊ
Về quê nơi chốn bình yên
Về quê vui với thiên nhiên hữu tình
Về quê ta thấy thanh bình
Về quê tìm lại chuyện mình ngày xưa
Về quê nghe tiếng gà trưa
Về quê ta nhớ trận mưa năm nào?
Về quê quên sự ồn ào
Xôn xao nỗi nhớ dâng trào riêng tư
Về quê chút thực, chút hư 
Nỗi niềm đau đáu thật như mắc bùa
Tình quê ai bán mà mua
Tình người sâu nặng ai đùa được đâu ?
Sông quê nước chảy nông sâu
Người xa quê cũ bao lâu chưa về ?
Làng quê mưa nắng dãi dề
Quê là nỗi nhớ không hề nhạt phai !
Sáng 3/5/2019
Hè rộn rã ta thấy đời trẻ lại
Giữa trời cao, mây trắng, gió rì rào
Ve ồn ã điệu nhạc buồn réo rắt
Mưa rào rơi vang theo tiếng sấm rền
Trời tăng nhiệt khiến muôn loại nóng bức
Những con cò lười nhác núp lùm cây
Áng mây chiều chầm chậm, lững lờ trôi
Cột khói bếp vương dài nơi xóm núi
Hoàng hôn về lặng lẽ tím trời tây
Cơn gió nhẹ cuốn mình trong tán lá
Bóng mẹ già lầm lũi cửa nhà tranh
Không gian lặng trong mùa hè nóng bức
Ta mong chi mùa hè đến làm gì ?
Cho tan tác cánh hoa tàn trong bão
Mái trường xưa hoang hoải nhớ học trò
Chiếc trống trường lặng lẽ vẻ buồn thinh
Không gian lắng trong nắng hè thiêu đốt
Bụi tre già kẽo cọt khóc cùng ve
Nghe hè về buồn bã nhớ xuân qua ...
Trưa 28/4/2019
THAN NGHỀ GIÁO
Sư phạm thời nay chán lắm rồi
Bao em sư phạm bỏ nghề thôi
Ra trường thất nghiệp không nơi dậy
Lương tháng bọt bèo chả đủ tiêu
Tiền học nợ nần vay chưa trả
Túi rỗng không tiền chúng bạn khinh
Hỏi có sang gì nghề giáo học
Đạo đức suy đồi họ chửi cho.
Chiều 7/6/2019
HOA MUA
Mong manh màu tím hoa mua
Góc vườn để lại những mùa nhớ thương
Trông hoa lòng bỗng vấn vương
Nhớ người năm ấy giờ phương trời nào ?
Bỗng nhiên lòng thấy xốn xao
Nhìn em áo trắng mà nao nao lòng !
Sáng 6/6/2019
TIẾC.
Anh buồn cũng đúng thôi mà
Còn đâu cái tuổi đậm đà thuở xưa
Bây giờ tuổi đã quá trưa
Chiều tà nắng quái gió đưa lá vàng
Rộn ràng chi nữa hỡi nàng
Để cho ai đó bẽ bàng liếc ngang
Tiếc cho anh, tiếc cho nàng
Tuổi xuân lầm lỡ thu vàng đến nhanh !
Trưa 10/6/2019
BẢO NHAU.
Tiếc cho những kẻ xuân thì
Tiêu tan tất cả những gì trời ban
Để rồi ngồi đó thở than
Trách duyên, trách phận trần gian khó lường
Phải đâu duyên nợ bất thường
Chẳng qua "xõa" quá tai ương trách gì?
Đường đời ai đoán được chi ?
Khuyên con, dậy cháu bước đi khẽ khàng
Chớ nên tối mắt vì vàng
Mà đem thân trả nợ làng vậy thôi !
Xin đừng chán oản, thèm xôi
Để cho thiên hạ họ ngồi mỉa mai !
Cũng đừng thấy họ ăn khoai
Mà ta vội vã ra ngoài tìm mai
Nói cùng tất cả những ai
Vui chơi đúng độ để mai đỡ buồn !!
Trưa 12/6/2019
LÊN BÀ
 Lên bà sớm quá em ơi
Để cho thế giới dân chơi giật mình
Giật mình rồi lại thất kinh
Làm bà, làm mẹ một mình thế a?
Nói ra lại bẩu nói ra
Làm sao lại sớm lên bà thế em?
Ngày 5/6/2019
CHUYỆN TÌNH CỦA GHỀNH ĐÁ
Bao đời đá vẫn ngủ say
Biết đâu sóng vẫn đắm say tự tình
Một ngày sóng bỗng bất bình
Nổi cơn thịnh nộ ái tình như ai
Sóng cho mình chẳng hề sai
Hẳn là ghềnh đá có ai ngoài mình
Bao nhiêu yêu mến tự tình
Hờn ghen, sóng chẳng biết mình là sai
Sóng tung bọt trắng phá hoài
Rồi gào, rồi thét mệt nhoài một thôi!
Đá thì chả nghĩ mình sai
Nằm trơ để sóng nghiền mài thỏa thuê
Qua cơn thịnh nộ ê chề
Đá lăn ra ngủ không hề nghĩ chi
Sóng buồn chả biết làm gì
Lại ve vuốt đá như thì yêu đương
Chuyện tình ghềnh đá thật thương
Nay xin kể lại làm gương soi cùng
Yêu thương không có điểm chung
Cứ như ghềnh đá, sóng khùng phải thôi !
Nhắn cùng bạn trẻ quanh tôi
Yêu thương là phải cả đôi hết mình
Đừng như ghềnh đá vô tình
Làm cho sóng phải bực mình phát ghen
Đã yêu dâng hiến thật nghen
Chớ như ghềnh đá chẳng quen tự tình !
Sáng 21/01/19
    THƯƠNG !
Bóng dài đổ xuống sau lưng
Vết xe mòn mỏi nhỡ chừng vòng quay
Còng lưng mòn mỏi vai gầy
Bát cơm kiếm được đong đầy mồ hôi !
Chiều 14/6/2019
NGỦ ĐI.
Hãy ngủ đi trái tim đừng thổn thức
Để cho mình trọn giấc với màn đêm
Sao em mãi khát thèm thời quá khứ??
Phải chăng là vụng dại để giờ đau ??
Chiều 16/6/2019
ĐỪNG HẸN ƯỚC
Em ơi hẹn ước làm gì?
Tự nhiên tình đến, tình đi thình lình
Cho nên tình chỉ là tình
Nó đi nó đến cũng bình thường thôi
Chả nên thề thốt lôi thôi
Để mua rắc rối mệt tôi, mệt nàng !
Sáng 22/6/2019
THAN BỆNH
Nghĩ mà thương lắm phận hèn
Ốm đau nằm viện nó lèn càng đau !
Hỏi trời nếu có kiếp sau ?
Cố làm bác sỹ khỏi đau thân mình.
Giờ mà ốm bệnh rất kinh
Giá tiền nằm viện phát sinh quá trời
Nghĩ mà thấy chán cho đời
Bao năm dành dụm cúng giời vài hôm !
Tối 20/6/2019

THÔI ĐÀNH !
Thôi đành tạm biệt rượu bia
Để ta chăm sóc thân già đã nha
Đã qua bao bến, bao phà
Đường đua chưa kết về nhà còn xa
Tuổi không còn trẻ nữa nha
Dở dang yến tiệc xa hoa lẽ thường
Nợ đời còn lắm vấn vương
Thôi đành rũ bỏ tai ương rượu chè
Cũng may đang giữa mùa hè
Bỏ bia, bỏ rượu, uống chè cho sang !
Từ nay quyết chí rẽ ngang
Không ham bia rượu nhẹ nhàng thảnh thơi !
Đành cho chúng bạn chê cười
Thân ta, ta giữ cuộc đời của ta !
Trưa 21/6/2019
NÀO EM !
Nào ta cùng hát đi em
Lời ca ân ái ta đem trao đời
Khúc vui rúc rích nụ cười
Cung trầm sâu lắng để người nhớ thương
Đàn lên khúc hát vô thường
Gieo vào trong đó tình thương dạt dào !
Nào ta cùng hát đi nào 
Cho vơi nỗi nhớ cồn cào trong nhau
Để cho quên mọi khổ đau
Để ta mãi mãi bên nhau trọn đời !
Sáng 22/6/2019
MONG !
Bao phen nói cương quyết rồi
Mà sao chúng nó vẫn ngồi ghế cao
Các anh làm thế được sao ?
Để cho dân khổ ông nào chịu đây?
Rất buồn với cảnh tớ thầy
Nói thì hay lắm làm bầy nhầy ghê !
Ngồi trên ông bảo phải phê (bình)
Quay đi quay lại chả chê túi tiền
Nói ra thì thật là phiền
Còn nếu không nói túi tiền ông xơi
Dân mong quan sớm "nghỉ ngơi"!
Để cho dân được thảnh thơi ít nhiều
Vì dân ta rất biết điều
Chỉ mong quan sớm hạ triều về quê !
Vậy là dân rất hả hê
Mong sao ông sớm về quê dân mừng !
Sáng 23/6/2019
CHIA SẺ
Em ơi khép cửa làm gì
Mở ra để gió cuốn đi nỗi buồn
Mở ra anh đến đón luôn
Em đồng ý nhé vui buồn cùng nhau
Để quên đi hết khổ đau
Và ta sớm tối bên nhau trọn đời !
Sáng 23/6/2019
VỠ
Em đi để lại hồn anh vỡ
Tình đã tan tành theo gió mây
Dõi bóng canh tàn nghe tiếng hạc
Hừng đông sáng dậy nhớ hình em !
Tối 23/6/2019
VIẾT CHO NGƯỜI ĐANG MƠ TÌNH CŨ.
Cảm động ra phết ! Dù tình mình đã chết !
Hãy cho nhau được cùng chết vì tình !
Xin mọi người chớ có nghĩ linh tinh
Bởi người còn sống nhưng tình đã chết !
Và như vậy là chuyện mình đã hết !
Chớ ngo ngoe mà sẽ chết có ngày
Cho dù giờ gừng vẫn rất là cay
Nhưng hãy biết kìm ngay cảm xúc
Cố tý nữa là mang thêm nỗi nhục !
Mọi danh thơm sẽ phủ phục dưới thềm
Hãy im lặng cho ngày tháng êm đềm
Và như vậy mới là yêu chân thực
Không sân si tình cảm của mọi người
Và khi đó ta có thể mỉm cười.
Quên tất cả vì mong người hạnh phúc
Cũng như ta người vui dưới mái nhà
Cùng con cháu xây lâu đài hạnh phúc
Mong mọi người chớ dại chết vì yêu ! 
Sáng 24/6/2019
VỚI NGƯỜI XƯA
Vẫn là em vẫn là anh
Và trời vẫn đó màu xanh vô thường
Dẫu cho đời lắm ngả đường
Tình người cũng khó ai lường phải không?
Cho dù sắc sắc, không không
Vẫn không quên được bóng hồng năm xưa
Biết rằng nay nắng mai mưa
Em đi để lại cải chưa ra ngồng
Bây giờ cải đã trổ bông
Khoe hương, khoe sắc người không trở về !!
Chiều 24/6/2029
EM LÀ...
Em là nụ, em là hoa
Em là cả một bài ca tuyệt vời
Dẫu đi ngang dọc đất trời
Vẫn mang theo cả nụ cười em trao
Biển ru tiếng sóng ồn ào
Như lời em đã gửi trao hôm nào
Trời xanh mây trắng xôn xao
Mang theo hình bóng em vào câu thơ !
Tình ta đẹp tựa giấc mơ
Nơi xa em nhé hãy chờ đợi anh.
Chiều 24/6/2019
THẰNG HỀ
Thằng hề vai diễn thật sâu
Một thời vai diễn đứng đầu bảnh bao
Bây giờ hề nghĩ thế nào?
Vai hề đã hết ghế cao đổ rồi
Mong sao xã hội phân hồi
Đưa hề vào khám cho ngồi mọt gông !
Chiều 24/6/2019

VIẾT CHO NGƯỜI MẸ ĐƠN THÂN !
Thuở nào người nói yêu tôi
Nể nang, cảm mến đời tôi trao người
Bây giờ con đã nói cười
Người không trở lại đời tôi bẽ bàng
Thân đơn bóng chiếc nhỡ nhàng
Trách người sao nỡ vội vàng xa tôi
Nghĩ mà thương đứa con tôi...!!
Bởi cha không nhận hóa thành con côi
Giận người mà cả giận tôi
Nhầm trao ân ái khổ tôi thế này!
Hận người càng nghĩ, càng cay
Đời tôi tàn tạ tháng ngày khổ đau!
Liệu rằng còn có kiếp sau ?
Để tôi quên được nỗi đau hận người ??
Trưa 25/6/2019
LẺ
Hoàng hôn lẻ bóng hồn cô quạnh
Lặng lẽ thuyền về lẻ bóng tôi
Xa xôi ai nhớ mà thương nhớ
Người đã lìa xa bóng cách vời !
                                                       Sáng 26/6/2019
NÓI VỚI ĐÔI CHÂN 
(Nhân đọc bài của Ngọc Thái - Thi sỹ)
Lầu son gác tía từng leo
Suối sâu, đèo cả đã trèo bao phen
Bây giờ chân mỏi tý nghen
Hãy lo chăm sóc để lên đường nào ?
Mặc cho đèo dốc, vút cao
Hai ta gắn bó nơi nào cũng đi !
Bao phen sóng gió bất kì
Nghĩa tình chung thủy chân đi cùng người
Nhịn đau ta hãy mỉm cười
Cho tươi xanh mãi cuộc đời yêu thương !
Bao năm dãi nắng dầm sương
Giờ đây chân bệnh nghĩ thương vô cùng !
Sớm 26/6/2019
SAO KHÔNG ?
Sao không nở một nụ cười 
Cho ta hạnh phúc cho đời thêm vui
Sao không quên những ngậm ngùi
Cho lòng thanh thản chôn vùi khổ đau
Sao không cùng đến với nhau
Dệt xây hạnh phúc bên nhau trọn đời !
Nào em hãy nở nụ cười
Hòa chung khúc nhạc cho đời mãi vui !
Sáng 27/6/2019
ĐỌC THƠ EM.
Thơ em trong trẻo tuyệt vời
Em khơi nỗi nhớ bời bời trong tôi
Lâu rồi ngày tháng xa xôi
Đọc thơ em khiến lòng tôi bồi hồi...
Thơ em in bóng ngọn đồi
Gốc cây cổ thụ ta ngồi ngày xưa
Và nghe cả tiếng gà trưa
Tiếng đàn em nhỏ trú mưa trưa hè
Vẫn nghe trong gió tiếng ve
Ao làng soi bóng hàng tre gió lùa
Đồng quê đang vụ cày bừa
Rộn ràng thôn nữ vui đùa bên mương
Thênh thang rộng mở con đường
Trẻ em phơi phới tới trường vui sao...
Thơ em gợi những ước ao
Cho ta nhớ lại biết bao nhiều điều
Thơ em tựa những cánh diều
Chao nghiêng mang lại bao điều nhớ thương
Dẫu rằng một nắng hai sương
Thơ em mang nặng tình thương quê mình !
Sáng 27/6/2019
TẶNG HỌA SỸ DUY SƠN
Nổi danh họa sỹ biếm, hài
Bao năm bươn trải đường dài mải mê
Nụ cười tươi trẻ thỏa thê
Anh làm tỉnh ngộ cơn mê quan trường
Trải bao sóng gió bất thường
Tranh anh mang cả tình thương dân nghèo
Cảm thông cuộc sống gieo neo
Mầm xanh mơ ước anh gieo cho đời
Chúc anh luôn nở nụ cười
Đem niềm vui đến cho đời yên vui !
Sáng 28/6/2019
VỢ ỐM
Hôm qua vợ bị ốm rồi
Đau đầu, chóng mặt không ngồi được lên
Mọi khi bếp núc, tầng trên
Bao nhiêu cái việc không tên vợ làm
Mình cho những thứ đó nhàm
Ở nhà phụ nữ phải làm vậy thôi
Không ngờ lửa bỏng, nước sôi
Mình tôi xoay sở lôi thôi quá trời
Nào thì tráng chén, rửa nồi
Lau nhà, dọn rác mấy hồi chưa xong
Quay ra chuông đổ binh boong
Vội vàng cuống quýt xoay vòng nấu cơm
Mọi khi vợ nấu dẻo thơm
Hôm nay mình nấu khô cơm, rau nồng
Mới hay cậy thế làm chồng
Suốt ngày chê vợ là không ra gì !
Đến khi sóng gió bất kì
Mới thấy là vợ làm gì cũng hay
Thôi thôi xin kể từ nay
Phong làm sư phụ việc tuỳ vợ nha
Để cho yên ấm cửa nhà
Vợ ta, ta phục ai mà dại chê?
Mong cho vợ khỏe mau đê
Đài lại phát sóng rất phê, rất tình!
Sáng 29/6/2019

NGÃ RẼ !
Trong trăm lối rẽ trên đường
Sao ta không chọn con đường phẳng phiu
Để cho bao sự chắt chiu
Bỗng nhiên một thoáng đìu hiu nhấn chìm
Để rồi cuộc sống im lìm
Trái tim thổn thức mộng tìm cõi mơ
Xin đừng buông bỏ thờ ơ
Để cho ai đó đợi chờ bao phen
Dẫu rằng phận có sang, hèn
Cũng đừng như gió tắt đèn ngày mưa.
Sáng 30/6/2019

SEN TRẮNG VÀ EM
Em như sen trắng tinh khôi 
Thắp lên bến mộng trong tôi mỗi chiều
Thân ong thon thả dáng Kiều
Áo dài lả lướt dưới chiều kiêu sa
Hè về trên phố phồn hoa
Dáng em thấp thoáng bước ra bên thềm
Hương sen lan tỏa nhẹ êm
Gió lay rất nhẹ màn đêm khép hờ
Bao nhiêu ngày tháng ngóng chờ
Sao em vẫn cứ hững hờ cùng tôi !
Cũng đành thuyền để buông trôi !
Nay về viễn phố lòng tôi vẫn buồn !
Sáng 30/6/2019

MỪNG VỢ KHỎI ỐM !
Hôm nay vợ đã khỏi rồi
Cơm canh vợ nấu, tôi ngồi, tôi chơi
Ba hôm toát cả mồ hôi
Giờ thì mới thấy vợ tôi quá tài !
Chỉ mong vợ khỏe lâu dài 
Cho chồng đỡ phải mệt nhoài vì lo !
Trưa 30/6/2019

TIẾC THỜI GIAN.
Loay hoay một thoáng đã chiều
Thời gian vô định không nhiều lắm đâu
Tháng ngày nhanh tựa bóng câu
Thanh xuân mới đó, tóc đầu đã phai
Thời gian chẳng đợi chờ ai
Mau mau tỉnh giấc kẻo mai xuân tàn !
Đời người nay hợp mai tan
Hãy tìm nơi chốn bình an ta về
Ngàn năm du mộng Bá Tề
Cao xanh thăm thẳm không hề đổi thay
Dẫu cho tình thắm nồng say
Thời gian vô định có ngày sẽ qua
Đường đời ngã bẩy, ngã ba
Tìm đâu lỗi rẽ cho ta trở về ?
Chiều 30/6/2019

XẨM 
Nỉ non tiếng nhị than sầu !
Giọng ca ai oán vang đầu phố quê
Người đàn áo rách nón mê !
Lời ca ai oán não nề phố đêm !
Nhị sầu réo rắt buồn thêm
Than cho kiếp phận đêm đêm hát chèo
Đêm đông lá rụng bay vèo
Cuốn theo cả tích hát chèo ngày xưa !
Chiều 30/6/2019
CHIỀU BUỒN TRÊN PHỐ
Phố buồn lặng lẽ chiều buông
Vẳng trong làn gió tiếng chuông thỉnh cầu
Cô liêu nhạt bóng tình sầu
Giai nhân dạo gót chân cầu nước trôi
Nao nao dòng nước phân đôi
Sợi buồn lặng lẽ cuốn xuôi cuối ghềnh
Thuyền nan sóng đánh dập dềnh
Hoàng hôn buông tím buồn tênh phố chiều ! 
Chiều 1/7/2019
GẶP EM
Áo em tím Huế đẹp xinh
Chao nghiêng vành nón tự tình đáng yêu
Mảnh mai thanh thoát yêu kiều
Mắt huyền chan chứa bao điều yêu thương !
Thuyền em xuôi ngược dòng Hương 
Anh về mà mãi vấn vương thương hoài!
Sáng 5/7/2019

NGHE EM HÁT: VỀ QUÊ.
Thiết tha lời hát em ca
Làng quê yên ả hiện ra trong ngần
Quê hương dáng mẹ tảo tần
Bóng cha cày cuốc lưng trần phong sương
Quê hương biết mấy thân thương
Dòng sông, bến nước, khói vương ban chiều...
Bài ca gợi nhớ bao điều
Quê hương in đậm cánh diều trong tôi ...
Chiều 7/7/2019
NÓI VỚI KẺ LÀM QUAN !
Đời người đen bạc lắm thay
Lên voi xuống chó chuyện này chả sai
Giàu sang, quyền chức đừng oai
Nhỡ khi xuống chó chả ai đoái hoài !
Tối 8/7/2019
BÂNG KHUÂNG THÁNG 7
Tháng 7 buồn lặng lẽ những bước chân
Nghe chầm chậm mang bao niềm nhung nhớ
Thoáng bồi hồi cùng cảm giác bâng khuâng
Tháng 7 buồn lặng lẽ tôi đi
Nghe giong dả tiếng ve hè sót lại
Vài cánh phượng cuối mùa rơi tơi tả
Ngã ba đường ai rẽ bước theo tôi ?
Cùng chia sẻ một cung đường phía trước
Và điều gì đang đón đợi tôi đi ?
Mưa xao xác, cơn mưa rào bất chợt
Đủ làm mờ dấu vết của hôm qua
Tôi bước đi mà lòng thấy xốn xao
Hồn trẻ lại tuổi thanh xuân ngày ấy
Gốc cây này thuở đó em bên tôi
Trao ân ái và trao bao kỷ niệm
Để bây giờ cây vẫn đó em đâu?
Để giọt mưa ngâu xóa hết bộn bề
Bỗng nhớ về ngày ấy cũng mưa ngâu...
Em ở đâu? Khung trời nào cách biệt ?
Chỉ còn tôi với bao nhiêu kỷ niệm
Nhẹ nhàng bay theo cơn gió chiều nay!
Và sáng rực ngôi sao Hôm mùa hạ
Tháng 7 về nhớ lắm những thân !
Xin cho tôi một chút yếu mềm 
Để nhớ lại bao người thân đã khuất
Tháng 7 là tháng của sự tri ân
Để hiểu rằng được, mất chẳng nào quên.
Cùng đi nhé những gì trong ký ức
Hãy theo ta đến những bến bờ xa !
Sáng 8/7/2019
VỚI MÌNH
Buồn vui gửi lại mái trường !
Ta về cùng với con đường thân quen
Nhẹ nhàng bỏ mặc bon chen
Ta vui thanh thản, sang hèn mặc ai !
Kệ cho mọi sự đúng sai
Ngoài vòng danh lợi chẳng ai làm phiền
Thảnh thơi vui với bạn hiền
Kệ thây mọi sự, an nhiên nhẹ lòng !
Tối 10/7/2019
VỚI MÌNH
Buồn vui gửi lại mái trường !
Ta về cùng với con đường thân quen
Nhẹ nhàng bỏ mặc bon chen
Ta vui thanh thản, sang hèn mặc ai !
Kệ cho mọi sự đúng sai
Ngoài vòng danh lợi chẳng ai làm phiền
Thảnh thơi vui với bạn hiền
Kệ thây mọi sự, an nhiên nhẹ lòng !
Tối 10/7/2019