Search This Blog

Wednesday, July 5, 2017

THƠ BÙI NHẬT LAI

THƠ BÙI NHẬT LAI
                                                             NĂM 2017
GIỮ LẤY RỪNG
                                                           (Cảm xúc khi đọc bài thơ của cháu gái lớp 8)
                                                                        “Nếu đổi được kiếp này”
Cha anh mình chỉ mải miết làm thơ
Ca ngợi đồng xanh, núi rừng thảm biếc
Nhưng rất tiếc thảm xanh và núi biếc
Đang lụi tan và rên xiết bởi máy cưa
Bởi lũ người ưa rìu búa thửa trên vai
Bởi lũ người quyền chức chẳng vì ai.
Họ thay dân làm đổi thay tất cả
Và bây giờ núi lở bởi vì ai?
Xin chỉ mặt vạch tên những người mệnh danh công lý!
Hủy diệt môi trường và tàn phá cây xanh!
Luật nước có nghiêm minh xin xử kẻ ngang tàn
Thiệu trụi Trường Sơn và ngút ngàn núi biếc
Nhưng rất tiếc cấp cao và cấp thấp
Đã ngấm rồi, bởi bữa tiệc buổi khai trương !
Nên rừng chết mà quan thời chả biết
Rừng rên xiết nhưng kiểm lâm không biết ?!!
Cứ làm ngơ xây thềm ốc, lâu đài!
Mơ mộng dài cho thế giới ngày mai
Cứ yến tiệc cho hồn say mải miết
Biết đâu là rừng núi đã tan hoang



BUỒN THAY
Thời nay lắm chuyện buồn đau
Trẻ con, người lớn đánh nhau tơi bời
Quan chức thì háu ăn chơi
Tham ô, tham nhũng, mọi nơi, mọi ngành
Đất đai, cầu cống tanh bành
Rừng xanh, biển bạc tan thành khói mây
Tượng đài, đền miếu cứ xây
Ôm đau bệnh tật mặc thây dân nghèo
Hỏi rằng đất nước mình đây?
Bao giờ mới được như tây hả giời??!


VIẾT TRONG ĐÊM MƯA

Mưa rơi cho nước về nguồn
Cho ta tìm lại cội nguồn yêu thương
Cho ta tìm lại vấn vương
Em tôi ngày đó… giờ phương trời nào??!!

TRÊU BẠN
Em ơi ! Chồng đã về chưa?
Hắn về phải trị cho chừa mới thôi
Xin đừng có oản thèm xôi
Có em lại vẫn muốn lôi cô nào?

THƯƠNG CÔ GIÁO VÙNG CAO

Một thời lầm lũi vùng sâu
Tuổi xuân lỡ dở, vùng sâu lấy chồng 
Lương còm thiếu trước hụt sau
Mẹ già con nhỏ gửi nơi quê nghèo
Nhớ ngày nghỉ tết trèo non
Vượt trăm cây sồ em về thăm con
Nhớ ngày mưa lũ triền miên
Mình cô chèo chống giữ yên lớp trường




SAU CHUYẾN ĐI
Ấn tượng ngày qua khó phai mờ
Thời cơ, cơ hội vẫn đang chờ
Sáng nay về lại ngôi trường cũ
Chợt thấy ngẩn ngơ đến ngỡ ngàng

TẶNG CHÁU MỸ HÀ  (1)

Tay xinh nâng chén tự tình
Váy đầm sắc đỏ tôn hình dáng em
Bóng hồng nổi giữa không gian
Em làm tan nát tâm can bao người ??!!
(2)
Chỉ một mình dong duổi
Thả hồn cùng gió mây
Trời đất bỗng ngất ngây
Khi bóng em xuất hiện
Cả không gian bừng sáng
Thời gian như chững lại
Tất cả đều sửng sốt
Trước ánh nhìn của em
TỰ CẢM

Có đâu ghế tựa, khăn bàn..
Gốc cây ta vẫn ngập tràn niềm vui
Phận buồn tìm chỗ thành thơi
Cháu con ríu rít, người đời ước mong

NHIẾP ẢNH GIA

Thương thay mấy nhiếp ảnh gia
Vai đeo, tay xách la cà khắp nơi
Giống như mấy lão dở hơi
Họp hành khoác lác nói năng lắm điều
Đi ra thiên hạ chưa nhiều
Mới hay ta ở ao nhà có chi
Thôi đừng khoác lác nữa đi
Bảo nhau vui vẻ ta rinh giải về.

NHỚ ANH!
                                                    Tặng: Anh Khánh Hạ
Rời Thái Nguyên anh về Hà Nội
Bạn bè quen chỉ biết chúc mừng!
Ôi ao ước bao năm được về “đất thánh”!
Nơi thiêng liêng mong ước của bao người
Láng giềng buồn, xa vắng bác từ đây!
Nay bác viết những điều như vậy.
Láng giềng càng thương nhớ bác nhiều hơn
Có những điều ngại chẳng nói ra.
Nhìn khóe mắt, nụ cười của bác.
Láng giềng thêm chia sẻ rất nhiều
Biết làm sao sự đã thế rồi!
Xin chia sẻ đôi dòng như vậy
Chả thành thơ nhưng cũng hiểu nỗi lòng!


THAN CHO ĐOÀN VĂN HẢI
Cả gan đội đá vá trời
Tưởng lưu tên tuổi với đời một phen
Không ngờ số phận đủi đen
Uổng công vô ích lại hèn tâm thân!

KHUYÊN EM GÁI
Mồi chài hắn nói vậy thôi
Đừng tin hắn nói mà toi một đời
Nghe đồn mía ngọt ngày xưa
Hắn đào cả cụm mà chưa hết thèm..
Chớ nghe hắn nói hiểu chưa?
Kẻo mà mía ngọt thành dưa có ròi!

ANH VÀ CHÚ
Anh và chú chênh nhau tuổi tác
Lại khác nhau sở thích mỗi người
Em cười, anh lại nhíu mày
Khi em cay cú lại là anh vui
Hai ta chung chặng đường đua
Được thua về đích đang chờ phía sau
Ngẫm ra cùng chiếu, cùng thuyền
Anh mà lỡ dở thì em được gì?
Nhớ câu ngạn ngữ ngày xưa
“Gà cùng một mẹ”đá nhau được gì?
Thôi thì mệnh bạc anh em
Phận ai nấy chịu, đúng sai nhờ trời!
Thôi anh có một câu này
Phần thua anh chịu, phần hơn anh nhường!

VỊNH ẢNH
Ai mà biết được “độc” hay “đôi”?
Chỉ thấy mình em nói thế thôi!
Ảnh trông xinh trẻ, đời tươi khỏe
Ai bảo em  rằng chửa có đôi ?

NGẮM BỨC ẢNH CŨ
Nhớ thời xuân sắc tự do
Một ngày sa lưới lọt vào mẳt anh
Thế rồi chồi biếc nở hoa…
Giờ xuân đã cạn, sắc hoa chuyển màu!

NHẮC CÁC CON
                                                                Nhân ngày 8/3/2017
Bố sinh ra là để cãi nhau với mẹ
Mẹ sinh ra là để đẻ con ra
Bố con ta chung một người phụ nữ.
Có lúc giận hờn, có lúc yêu thương
Nhưng dù buồn, dù vui, dù là nóng giận
Mẹ vẫn dành cho bố con ta…mọi điều tốt đẹp
Với bố mẹ dành tình yêu trọn vẹn.
Với các con là dòng sữa trắng tuyệt vời,
Là sự chăm sóc, chở che từ khi con mới lọt lòng…
Để giờ con đã lớn khôn…
Mẹ vẫn lo lắng cho các con mọi nhẽ
Tất cả làm nên một gia đình tươi trẻ…
Có mẹ, có con, có cha và có cả những điều cãi vã..!
Cuộc sống thường là như thế đó con!
Có buồn, có vui và có những ước mơ
của mẹ, của cha và của các con.
Bố con ta nợ mẹ rất nhiều!
Nên điều này bố con ta luôn phải nhớ ghi!

TẶNG DUY SƠN

Cả đời cầm bút vẽ tranh
Đỏ, vàng, xanh, tím..,tên anh lẫy lừng
Bây giờ tuổi đã lưng chừng
Tinh thần vẫn cứ tưng bừng như xưa!
VIẾT CHO LÃO …
Một thời mượn gió bẻ măng!
Một thời góp gió nên cơn gió làng
Bây giờ gió lặng, làng yên
Anh về hưu trí mong gì nữa đây?
Áo cơm xưa đói thì đòi
Bây giờ no đủ còn đòi nữa chi?
Xưa anh vẫn sợ bị di
Giờ vào hội thẩm làm gì hở anh?
Học hành mấy chữ loanh quanh
Luật thơ không rõ, luật đời biết chi
Thôi thì tu luyện nữa đi
Để khi về với tổ tiên đỡ buồn!

TÌNH YÊU TRẺ MÃI
Xa nhau khi còn trẻ
Gặp lại nay đã già
Chỉ tình yêu trẻ mãi
Vẫn như thời trẻ trai !

ÔNG NGANG
Phen này ông mở trường tư
Ông thu học phí vô tư tiêu sai
Mấy thằng công chức chạy dài
Tiền tiêu không hết ông sài xe sang
Nói thì lại bảo ông ngang
Nhưng ông đếch sợ vì ông có tài !!

VỚI CÔNG VINH VÀ THÀNH LƯƠNG
Nghe đài tiếng nói Việt Nam
Tiếc Thành Lương với Công Vinh bỏ nghề
Tôi thì chả thấy tiếc gì
Bao năm quăng quật tấm thân kiếm tiền
Buồn vui, chê, chửi đã nhiều
Chỉ vì tiền bạc cố liều tấm thân
Vài ba chục tỷ có rồi
Tấm thân lành lặn để phần vợ con
Kệ cho chúng bảo ăn non
Tiếng tăm lừng lẫy bao phen đã từng
Đừng nghe thiên hạ khuyên can
Để rồi bại liệt cả đời lẫn danh !!

THƯƠNG CÔ GIÁO HỢP ĐỒNG
Ngày xưa cháu chọn nghề thầy
Bây giờ cháu chán nghề này chưa?
Bán mua chợ búa trưa ngày
Tiền tiêu không hết làm thầy mà chi
Cháu đừng buồn chán nữa đi
Nghề thầy thì cũng là gì cháu ơi
Cũng là bán chữ nuôi thân
Cũng như bán thịt, mua xương khác gì?
Thôi đừng tiếc nữa cháu ơi !
Đổi nghề cháu vẫn đuề huề như ai
Nếu như bác nói có sai
Xin đừng giận nhé, cháu là cháu tôi!
Nếu mà bác có chút tài
Cũng bỏ theo cháu học nghề bán mua!

VỢ KHÁC NHAU
Vợ mày nó khác vợ tao
Vợ tao nó đếch làm như vợ mày
Cũng may mày lấy vợ hiền
Vợ tao như thế nó khiền cho ngay
Bây giờ tao nghĩ còn cay
Mấy phen say xỉn vợ quay trên giường
Nghĩ mà xót mẹ, thương cha
Tấm thân ngà ngọc hóa ra thế này
Vợ mày nó khác vợ tao
Nếu mà đổi được thì tao đã làm!

BUỒN TRÔNG
Buồn trông mấy gã cai thầu
Lái xe đi nhậu món tàu, món tây
Nhà thì mấy cái đang xây
Ô tô mấy chiếc, bồ non mấy nàng!
Áo quần chải chuốt xênh xang
Mấy thằng đệ tử nghênh ngang theo hầu
Hết ăn lại đến giải sầu
Ka rao mấy quán đêm thâu đỏ đèn
Chán rồi lại đến giải đen
Bia ôm, tắm gội, vòi sen giải nồng!
Hỏi sao đất nước nghèo hèn?
Công trình rút ruột lấy tiền nuôi “chim”1
Lại thêm của nổi của chìm
Của đem đút lót, của tìm chồn chơi
Cai thầu một lũ chơi ngông
Bao nhiều tài sản của công đốt vèo
Cho nên đất nước đói nghèo
Lại càng kiệt quệ, gieo neo muôn phần
Mong sao giảm lũ ăn theo
Người dân mới giảm được nghèo chút chăng?
Nói thì lãnh đạo rất hăng
Đến khi xảy việc lại đùn đây nhau
Đổ rằng : làm đúng quy trình
Mà sao vẫn vướng, vẫn quay vòng vèo!
Hỏi sao đất nước không nghèo?

NHẮC EM
Nơi nào chẳng thể là quê
Sao em cứ phải phân chia rạch ròi
Quê hương là chốn mình sinh
Là nơi mình ở, nơi mình lớn lên
Xin em trân trọng quê mình
Cũng là trân trọng ông bà tổ tiên
Xin đừng cứ có đồng tiền
Là coi rẻ rúng quê mình nghe em!

HÁO
Háo danh, háo sắc đã nhiều
Giờ thêm háo giải là điều đương nhiên
Tưởng rằng sướng nhất là tiên
Hóa ra người có nhiều tiền sướng hơn!



GIÁO VIÊN HỢP ĐỒNG
Báo năm em dạy hợp đồng
Lương  hơn hai triệu nuôi không đủ mình
Dù cho em rất nhiệt tình
Tuổi xuân mòn mỏi, ái tình bỏ qua
Thế mà trên chẳng nhìn ra
Em đành xoay xỏa quay ra bán hàng
Xoài xanh, ổi chín, bưởi vàng
Ai cần em sẽ “ship” hàng tận nơi
Thương cô giáo lắm cô ơi !
Bao giờ cô mới được biên chế nào?
Lại nghe họ nói ồn ào
Chạy vào biên chế cũng vài ba trăm!
Ổi xanh, chuối chín... nì nài !
Bán bao giờ đủ chạy biên chế nào?!

VỊNH ẢNH HAI EM GÁI
Gái xinh tìm chốn thị thành
Hai em ngắm thác, trông ghềnh làm chi
Thôi quay về phố mình đi
Cho ve khỏi khóc, than vì nhớ em!

GIỄU HỌA SỸ
Mấy anh họa sỹ làng nhàng
Vẽ tranh thì ít vẽ ma thì nhiều
Cuộc đời vốn có bao điều
Hay ho chẳng vẽ, vẽ điều chẳng hay!

CÙNG TRIỆU DOANH
Nực cười với bác Triệu Doanh
Khuyên văn nghệ sỹ thôi ngay giải vàng
Đời ai không thích vẻ vang
Giải vàng, giải bạc làm sang con người
Nói xin quan bác đừng cười
Lời khuyên của bác mấy người lại nghe!



CÙNG HỌA SỸ
Mấy anh họa sỹ nhà này
Suốt ngày đóng giả người Tày, người Mông
Vẽ vời ngày tháng lông bông
Đến kỳ triển lãm thì không có gì
Hỏi thì các hắn cười khì
Đi cho để sướng, vẽ gì hả ông?

NỖI ĐAU NHÂN TÌNH
Đớn đau là kiếp con người
Vinh quang, tủi nhục cũng đời người ta
Có người trời trải thảm hoa
Có người lầy lội khổ đau cả đời
Ngẫm mà đau một kiếp người
Trời sinh ra thế để mà khổ đau
Nhân quần vốn chẳng thương nhau
Thế gian phải chịu nỗi đau nhân tình
                                                     Viết ngày:14/8/2018
CẢM XÚC MÙA THU
Mùa thu nắng nhuộm lá vàng
Heo may lay thổi mắt nàng ngước trông
Trời thu mây biếc tầng không
Tiếng chim ríu rít giữa mênh mông trời!
             Cuối hè  tháng 8/2018

TỰ VÃN
Trần thế nay tôi chán quá rồi
Người người ăn sổi ở thì thôi
Nổi trôi cuộc sống người bươm bả
Vất vả mưu sinh đời quá tội !
                                Tháng 7/ 2018

THU
Thu vàng gọi gió heo may
Tình quê thêm chút men say mặn mà
Tre ngà ngả bóng la đà
Gió thu Vẫy gọi sương sa cuối trời!
                                                Đu 26/7/2018

SẮC THU
Thu về sắc lá đổi thay
Lá rơi về cội, mây bay cuối trời
Heo may gợi nhớ tới người
Tình xưa hoang hoải cho người tương tư
                                                     Tháng 7/2018

TỰ VẤN
Tìm về một chốn bình an
Mà sao lại thấy gian nan vô cùng
Bước chân bỗng thấy ngập ngừng
Thoáng trong tâm thức nửa mừng, nửa lo !
                                             Cuối tháng 7/2018

ĐÃ TỪNG
Đã từng có lúc thảnh thơi
Đã từng có lúc rong chơi ngất trời!
Đã từng yến tiệc tung trời
Đã từng chia ngọt sẻ bùi cùng nhau
Đã từng chung một nỗi đau
Đã từng rãi gió, dầm mưa một thời
Đã từng đi sớm về trưa cùng người
Đã cùng chung phút ngậm ngùi chia ly
Đã từng tiễn biệt người đi
Để giờ sớm nắng, chiều mưa kệ đời !!!
                                   Tháng 7/2018

THƯƠNG NHỚ MẸ CHA
Khi già mới nhớ mẹ cha
Khi ta dư giả mẹ cha không con
Giờ con chỉ chút lòng son
Khắc ghi nghĩa mẹ tình cha không mòn!
                                  Tháng 7/2018

NHỚ EM
Xóm nghèo in dáng hình em
Ngoài hiên hoa nở tháng ba nắng đào
Nhớ thời thiếu nữ ngọt ngào
Tình yêu thuở ấy anh nào có quên!
                     Ngày 9/3/2018
















No comments:

Post a Comment