THÁNG 7 THÁNG CỦA YÊU THƯƠNG !
Tản văn
Kính tặng hương hồn Mẹ!
Tháng 7 về trong những cơn mưa ngâu thoắt
đến rồi thoắt đi gợi cho lòng người một cảm giác bâng khuâng, buồn vui trộn
rộn.
Tôi còn nhớ hồi bé, khi cánh đồng làng đã
được cấy xong cũng là lúc mùa mưa ngâu đến. Bọn trẻ chúng tôi cưỡi trâu chăn
trên những bờ ruộng giữa đồng, nghe tiếng mưa ào ào, nhìn lên những dãy núi
phía Nam mưa rơi trắng xóa, chúng tôi vội vã quất roi cho trâu chạy về trú mưa,
nhiều lần trâu chạy không kịp nên bị mưa làm ướt hết, mưa ngâu chợt đến, chợt
đi rất nhanh, mưa không kéo dài nhưng hạt mưa cũng rất to đủ làm mọi người ướt
sũng. Thường sau cơn mưa mặt trời lại hiện ra chói chang, khiến bọn trẻ sau khi
bị mưa tối về rất hay bị cảm sốt bởi cơ thể bị tăng giảm nhiệt độ bất thường.
Những ngày mưa ngâu dỗi việc, mẹ tôi thường mang quần áo của cả nhà ra khâu vá.
Mẹ trải chiếu ra hiên nhà rồi đem thúng kim chỉ, quần áo ra vá lại cho anh em
chúng tôi. Nhà đông con, áo quần ngày đó cũng không có nhiều, trẻ con nô nghịch
nhiều nên áo quần thường hay bị rách. Mẹ hay phàn nàn và mắng anh em tôi “các
con chẳng biết giữ gìn gì cả, mấy cái này vừa may hồi nào, giờ đã rách bươm cả
rồi, mặc như xé thế này ai mà khâu vá kịp!” Tôi thích ngồi bên mẹ xem mẹ khâu
vá, mỗi khi hết chỉ tôi lại giúp mẹ xâu chỉ vào kim, nhiều lúc mỏi tôi liền nằm
lăn ngay bên thúng đồ khâu của mẹ, đầu gối lên đùi mẹ, mắt ngước nhìn ra ngoài
hiên... Tôi lắng nghe tiếng mưa ngâu bất ngờ ào ào đổ xuống những bụi chuối
quanh nhà, giống như tiếng đàn dương cầm trong bản hòa tấu đang độ cao trào, rồi
chỉ trong phút chốc tiếng mưa dứt hẳn, bản nhạc như bước vào khoảng lặng, yên
tĩnh trở về và rồi mưa lại bất ngờ ập đến, bản nhạc lại vút lên với những âm
thanh mạnh mẽ, hối hả tuôn trào... Mỗi trận mưa ngâu thường diễn ra từng đợt,
từng đợt như vậy và cũng chỉ kéo dài chừng 10 -15 phút. Lũ gà con thấy mưa hốt
hoảng bỏ chạy tán loạn, khi mưa tạnh chúng nháo nhác miệng kêu, chân chạy gọi
mẹ, tìm đàn khắp nơi, mấy chú trống choai đang nghển cổ cố đuổi theo những ả
mối béo ị mà khờ khạo đang bay ra từ những hốc cây mục cuối vườn, chúng mổ tới
tấp bất chấp trời đang mưa. Xa xa đâu đó vọng lại tiếng sấm ầm ì, mẹ tôi bảo đó
là ông giời bị “sôi bụng”. Đàn chuồn chuồn nâu không biết chú ngụ nơi nào mà
sau những cơn mưa ngâu chúng thường bay ra đông nghịt có khi chúng bay rất
thấp, nhưng cũng có khi chúng bay khá cao. Bọn trẻ chúng tôi mỗi khi thấy chuồn
chuồn bay như vậy thì khoái trí lắm, đua nhau gào thật to những câu đồng dao mà
đứa nào cũng thuộc:
Chuồn chuồn bay thấp
thì mưa
Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm
Tuy vậy, nhiều đứa do đọc nhanh lưỡi ríu
lại nên đọc nhầm là:
Chuồn chuồn bay thấp
thì cao
Bay mưa thì nắng, bay
vừa lại cao.
Thế là cả bọn lại xúm vào chế diễu kẻ đọc
sai đó, rồi tất cả lại cười to hớn hở lấy que đuổi đánh lũ chuồn chuồn. Những
con chuồn chuồn bình thường chúng bay trông lừ đừ rất chậm nhưng khi bị bọn trẻ
dùng que quật đuổi, chúng trở nên nhanh nhẹn, hoạt bát đến lạ kỳ, chúng vút lên
cao hoặc nhào xuống thấp rất nhanh tránh khỏi những làn que bọn trẻ nhằm quật
vào chúng. Thi thoảng họa may chúng tôi cũng vụt chết được một hai con, chúng
tôi liền lấy xác chúng đem thả vào cạnh những hang kiến nâu ven đường rồi xúm
lại xem lũ kiến khiêng mồi về tổ. Bọn kiến tuy nhỏ nhưng cả đàn bu vào chả mấy
chốc mà những con mồi to kênh càng đã bị chúng khiêng kéo tụt vào tổ…
Tôi nằm khoanh tròn bên mẹ như một chú mèo
con xem mẹ khâu vá và chờ hết chỉ để xâu kim, tôi được mẹ kể cho nghe sự tích
mưa ngâu. Mẹ bảo rằng mưa ngâu chính là nước mắt Ngưu Lang và Chức Nữ họ là
người nhà trời, yêu nhau mà không lấy được nhau. Rồi mẹ kể: “Thuở xưa, có vị
thần chăn trâu của Ngọc Hoàng tên là Ngưu Lang, vì say mê nhan sắc của một tiên
nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bễ việc chăn trâu, để trâu đi
nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng sáo của Ngưu Lang nên
trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng thượng đế giận dữ, bắt cả hai phải ở cách xa
nhau, người đầu sông Ngân, kẻ cuối sông. Nhưng về sau, Ngọc Hoàng nghĩ lại,
thương tình nên ra ơn cho Ngưu Lang và Chức Nữ mỗi năm được gặp nhau một lần
vào đêm mùng 7 tháng 7 âm lịch. Khi tiễn biệt nhau, Ngưu Lang và Chức Nữ khóc
sướt mướt. Nước mắt của họ rơi xuống trần gian hoá thành những cơn mưa và được
người dưới trần gian đặt tên là mưa ngâu và gọi họ là ông Ngâu, bà Ngâu.
Bấy giờ sông Ngân trên thiên đình không có
một cây cầu nào cả nên Ngọc Hoàng mới ra lệnh cho làm cầu để Ngưu Lang và Chức
Nữ được gặp nhau dễ dàng. Các phường thợ mộc ở trần thế được vời lên trời để
xây cầu. Các phường thợ mộc mạnh ai nấy làm, không ai nghe ai. Kẻ muốn làm kiểu
này, người muốn làm kiểu kia, cãi nhau chí chóe. Đến kỳ hạn mà cầu vẫn không
xong. Ngọc Hoàng bực tức, bắt tội các phường thợ mộc hóa kiếp làm quạ lấy đầu
sắp lại làm cầu cho Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau. Người ta gọi đó là Ô kiều.”
Kể đến đây mẹ thở dài và bảo: “Chả biết trần gian này còn có bao người yêu nhau
mà phải chia lìa như vậy ?!”...
Tháng 7 đang về, lại sắp đến ngày Ngưu
Lang và Chức Nữ được gặp nhau. Tháng 7 cũng là tháng có ngày lễ Vu Lan 15/ 7 âm
lịch, tức lễ đền ơn báo hiếu với mẹ cha, đó cũng là ngày lễ xá tội vong nhân.
Vậy là tôi đã mất mẹ hơn 5 mùa lễ Vu Lan. Giờ ngồi ngắm ảnh mẹ mà hồn tôi như
đang phiêu diêu về những ngày thơ bé, ngồi bên hiên xem mẹ khâu vá, nghe mẹ kể
sự tích mưa ngâu. Tháng 7, tháng của yêu thương ! Tháng của nhớ mong chờ đợi !
Tiếng mưa ngâu rả rích phải chăng đó là nước mắt của trời khóc than cho vong
hồn những người mẹ nơi trần gian vốn phải chịu bao lam lũ, đắng cay trong tình
yêu, trong cuộc sống, giờ mới được siêu thoát về cõi thiên đàng. Lòng tôi da
diết nhớ mẹ khôn nguôi!
Bùi Nhật Lai
Tiểu khu Cầu Lân – TT Đu
Phú Lương – Thái Nguyên
ĐT: 0978.719.403
No comments:
Post a Comment