NỖI NHỚ NGÀY XUÂN
Như một
lẽ rất tự nhiên, trong tâm thức thiêng liêng của con người mỗi khi nói đến tết
trong lòng ta lại dâng trào bao nỗi nhớ về những kỷ niệm, những ngày thơ bé, háo
hức đón tết bên bố mẹ, người thân, bạn bè với bao cảm xúc vui buồn, nhớ nhung
vô kể…
Tết đến,
tôi nhớ tới mùi hương trầm mẹ thắp đêm giao thừa trên bàn thờ tổ tiên, tôi nhớ
không khí gian bếp ấm nồng hòa quyện cùng mùi thơm của hương nếp đang tỏa bay
ngào ngạt từ nồi bánh chưng mà mấy chị em tôi đang luộc trên bếp. Tôi nhớ lời mẹ
dặn anh em chúng tôi những điều kiêng kỵ trong dịp năm mới nào là sáng sớm mồng
một phải vui vẻ, không được vào bất kỳ nhà ai sớm, không được nói tục, không được
quét rác, đổ rác sẽ bị rông cả năm…Tôi nhớ mùi thơm toát ra từ những bộ áo quần
mới mẹ may cho chúng tôi mà lòng trào dâng bao cảm xúc. Tôi nhớ những câu chuyện
cổ tích mẹ kể những đêm giao thừa và nhớ nhất là chuyện sự tích bánh chưng,
bánh dày. Trong lòng tôi khi ấy nhen lên bao điều ước ao tốt đẹp về một thế giới
thần tiên diệu kỳ, tôi mong sẽ gặp được những ông bụt, những nàng tiên vừa hiền
lành xinh đẹp lại rất mực nhân từ mang theo trong mình bao phép màu kỳ lạ. Tôi
nhớ cả những việc làm vụng dại của mình khiến cho mẹ không được hài lòng. Đêm
giao thừa những năm tháng đất nước còn nghèo khó gian nan, các gia đình ở làng
tôi thường chuẩn bị sẵn củi lửa và chặt cả một vác nứa bánh tẻ về dùng để đốt
thay cho pháo lúc đón giao thừa. Khi giao thừa gần đến, củi lửa được đốt lên,
chờ sẵn, đúng giao thừa chúng tôi đưa những cây nứa non vào đống lửa vậy là những
ống nứa tép nổ tung, những tiếng nổ vang vọng, dội vào không gian mênh mông của
núi rừng nghe sao mà rộn rã. Không khi tết theo đó mà ùa về với mọi nhà, tỏa ra
khắp muôn nẻo. Sáng mồng một tết, sau khi mọi nhà làm cơm cúng tổ tiên tất cả
bà con dân làng áo quần tươm tất tề tựu, tập trung đông đủ tại sân kho cùng
nhau chúc tết. Rồi mọi người chia nhau đi chúc tết tất cả các gia đình trong
xóm, đến nhà nào mọi người cũng đều dành cho gia chủ những lời chúc tốt đẹp nhất
và mọi người được gia chủ tiếp đón rất nồng nhiệt, với những đồ ăn ngon nhất
tùy theo điều kiện của mỗi gia đình, ai cũng chỉ mong đón khách thật chu đáo, mọi
người vui vẻ. Không khí vui tươi ấy được tiếp nối cùng những lễ hội của các
làng, kéo dài mãi cho tới rằm thậm chí hết cả tháng giêng.
Trong
sâu thẳm tâm hồn những người Việt, tết là sự đoàn viên để người thân về với người
thân. Để cháu con về sum họp với ông bà, để vợ gặp lại chồng, con gặp lại cha
sau những ngày mưu sinh nơi xứ lạ. Để gái trai gặp lại nhau sau bao ngày xa
cách cùng nhau trao gửi những lời yêu thương cho sớm nên duyên vợ chồng! Bởi thế tết là nhớ thương, là hoài niệm! Tết
là ước mong, là hy vọng của mọi người ! Tết vô cùng thiêng liêng với người Việt
chúng ta!
No comments:
Post a Comment